Home » Tản văn » Tưởng nhớ mùa thu

Tác giả: Sử Thiết Sinh

Sau khi đôi chân tôi bị bại liệt, tính tình của tôi trở nên cáu bẳn khác thường. Ngẩng đầu nhìn đàn chim én bay về phía bắc, tôi bỗng dưng có thể đập tan tấm kính trước mặt; Nghe giọng ca ngọt ngào của chị Lý Cốc Nhất, tôi có thể giơ tay quơ lấy thứ gì đó ở bên cạnh rồi quăng mạnh vào bức tường xung quanh. Mỗi khi như vậy, mẹ thường lặng lẽ đi ra ngoài, lánh mình ở chỗ ngoài tầm mắt của tôi rồi nghe trộm động tĩnh của tôi ở trong nhà. Khi tất cả đã khôi phục lại như trước, mẹ lại lặng lẽ đi vào nhà, khóe mắt mẹ đo đỏ nhìn tôi. Mẹ thường nói rằng: “Nghe nói hoa ở công viên Bắc Hải nở rồi con ạ, mẹ đẩy xe đưa con ra ngoài nhé.” Mẹ yêu thích hoa, thế nhưng kể từ khi chân tôi bị liệt, những chậu hoa mẹ trồng đều đã khô héo hết cả rồi. “Không, con không đi!”

Tôi cứ ra sức thụi vào đôi chân đáng ghét của mình, cứ gào lên: “Con sống như thế này còn có ý nghĩa gì nữa !” Mẹ liền xà xuống nắm lấy tay tôi, mẹ cố nén khóc ra tiếng rồi nói: “Hai mẹ con mình ở bên nhau, phải sống cho tốt, phải sống cho tốt con ạ …” Thế nhưng tôi vẫn cứ không biết rằng, bệnh tình của mẹ đã đến nước đó rồi. Về sau, em gái cho tôi biết rằng, vùng gan của mẹ cứ đau đến nỗi nhiều đêm mẹ cứ quằn quại không sao ngủ được.

Hôm đó tôi lại một mình cô đơn ngồi trong nhà, nhìn lá cây bên ngoài cửa sổ cứ rụng lả tả xuống mặt đất. Mẹ bước vào nhà, đứng che cửa sổ: “Hoa cúc ở công viên Bắc Hải nở rồi, mẹ đẩy xe đưa con đi ngắm hoa nhé.” Trên khuôn mặt tiều tụy của mẹ hiện lên những nét như cầu xin vậy.

Tôi hỏi: “Đi vào lúc nào?”

Mẹ trả lời: “Chỉ cần con ưng ý, thì ngày mai ta đi?”

Câu trả lời của tôi làm mẹ mừng đến hớn hở.

“Thôi được, ngày mai.” Tôi nói. Mẹ mừng đến nỗi, lúc thì ngồi xuống, lúc lại đứng lên: “Để mẹ đi chuẩn bị ngay nhé.”

“Ôi thôi, có chán không chứ? Mấy bước đường, có gì mà phải chuẩn bị cơ chứ! ” Mẹ cũng mỉm cười, ngồi bên cạnh tôi, cứ lẩm ba lẩm bẩm nói: “Ngắm xong hoa cúc, mẹ con mình sẽ đi nhà hàng ‘Phỏng Thiện’ ăn cơm, hồi nhỏ con thích nhất món điểm tâm đậu Hà Lan ở nhà hàng này. Con còn nhớ dạo đó mẹ dắt con đi công viên Bắc Hải không, con cứ nói chuỗi hoa cây Bạch dương là con sâu đóm, rồi con cứ chạy, vừa chạy vừa dẫm bẹp từng chuỗi hoa …” Bỗng dưng, mẹ im bặt. Đối với những chữ như “chạy” và “dẫm”, mẹ còn nhạy cảm hơn cả tôi. Thế rồi mẹ lại lặng lẽ ra ngoài.

Mẹ đi rồi. Không bao giờ trở về nữa.

Những người hàng xóm khiêng mẹ lên xe, mẹ cứ thổ từng ngụm huyết lớn. Tôi thật không ngờ bệnh tình của mẹ đã nặng như vậy. Nhìn chiếc xe ba bánh bon xa dần, tôi cũng không thể nào nghĩ rằng từ đó phải vĩnh biệt mẹ.

Khi anh hàng xóm cõng tôi đi thăm mẹ, mẹ đang thở rất khó nhọc, như cuộc đời gian truân của mẹ vậy.

Người khác nói cho tôi biết rằng, câu cuối cùng trước khi hấp hối của mẹ là : “Thằng con trai lâm bệnh và đứa con gái chưa lớn của tôi …”

Lại đến mùa thu, em gái đẩy xe đưa tôi đi công viên Bắc Hải ngắm hoa cúc. Những bông hoa cúc màu vàng trông thanh nhã, màu trắng trông tinh khiết, màu tím trông say đắm nhưng lại âm thầm, hoa trong gió thu đang nở rộ đầy cả mắt. Tôi nghe hiểu câu mẹ chưa nói hết. Em gái tôi cũng hiểu. Hai anh em chúng tôi luôn ở bên nhau, phải sống sao cho tốt mới được…

Thuviengiadinh.com (Theo Cri)

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống