Home » Tản văn » Thu Hà Nội trong mưa

(Thuviengiadinh.com) – Đầu thu với những hạt mưa rơi nhè nhẹ chỉ là mưa một chút thôi nhưng cũng đủ để làm trái tim mong manh thêm rung động hòa cùng với nỗi cô đơn thương nhớ ai. Hà Nội mưa đang rơi ngoài trời cùng những cơn gió thoáng qua trong phút giây làm lòng tôi hòa theo làn gió mát miên man.

Buổi sáng với những ánh nắng đầy sức sống mang yêu thương đến với ngày mới hạnh phúc và thương yêu. Dòng người còn đang tấp nập vội vã đến những nơi làm việc, học tập hoặc còn đang hẹn hò ai đó nữa. Dọc con phố đông đúc là những dòng phương tiện đông đúc tôi thấy những gia đình hạnh phúc, đang vội vã đưa con đi học trên những chiếc xe hơi sang trọng, bên cạnh đó còn có những cặp yêu đương hẹn hò đầy tình tứ. Ngước mắt nhìn qua cửa sổ của chiếc xe bus hạt mưa đang rơi, nhẹ nhàng miên man, tôi thả hồn trong nỗi nhớ về một người phương xa. Nhớ những ngày hạnh phúc được bên nhau, được nghe từng hơi thở nhẹ nhàng đôi bàn tay bé nhỏ nắm chặt tôi trong cơn mưa  chiều ngày ấy. Cả hai băng qua đường nhanh chóng mà chẳng có chiếc ô hay mũ nào. Yêu thương nhau nên sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.Những ngày mưa em ốm nặng tôi được chăm em, nấu cháo và được bên em cho những ngày ấy. Tôi tìm mọi cách để học cách chữa trị bệnh ho của em khi gặp nước mưa. Tôi thương em và luôn bên em dù cho mọi thứ đều làm tôi thấy mệt. Nhưng chỉ cần em tôi sẽ vượt qua tất cả, em cũng luôn cố gắng cười cho dù còn đang rất mệt , em cố gắng làm tôi vui và yên tâm. Chúng tôi đã  bên nhau như thế bên nhau hạnh phúc. Nhưng cũng là cơn mưa ấy cơn mưa nhẹ ngày thu tôi và em đã mất nhau. Cung cơn mưa lạnh tôi và em bên nhau nhưng đó là khoảng cách của một vòng trái đất. Mưa cũng như to hơn khi giọt nước mắt của em lăn dài trên má. Em khóc, em nhẹ nhàng chẳng nói điều chi rồi đó cũng là lần cuối chúng tôi bên nhau. Giờ đây tôi băng qua đường chăng còn một bàn tay nhẹ nhàng bên cạnh nữa mà chỉ còn lại một bàn tay lạnh lẽo cô độc.

hoa-sua

Kỷ niệm đã qua thôi hãy cho nó qua đi thôi, chẳng cần nhớ chẳng cần thương đến mối tình cũ nữa mà hãy vững bước trên con đường tôi đã chọn. Xuống xe dọc đường đến nơi tôi đến mùi hương hoa sữa thoảng qua, nhè nhẹ làm trái tim tôi xao xuyến tôi dừng lại bên đường ngắm cây sữa thân thương xanh mướt lá đôi chỗ lại tô điểm thêm mấy bông hoa sữa thơm nồng nàn. Mùi thân quen của người dân Hà Nội. những ai đi xa Hà Nội chắc hẳn không thể nào quên mùi hoa sữa ấy, mùi hoa sữa dịu dàng và xao xuyến. Mùi hoa sữa Hà Nội với biết bao nhiêu kỷ niệm khó quên trong lòng, Cơn gió thổi ngang qua làm những chiếc lá bay bay và mùi hương hoa sữa cũng thêm ngào ngạt. Trời đã tạnh mưa. Những hạt mưa đã dừng lại cho ngày mới thêm yên vui.

Hà Nội mùa thu cùng những chiếc lá vàng rơi rụng bên hiên nhà ai. Bản nhạc về thu Hà Nội được vang vọng từ một quán caphe ven đường.Thu Hà Nội trong ngày trời mưa đẹp và làm cho lòng tôi nhiều xúc cảm, thu Hà Nội thân thương, yêu lắm những giây phút Hà Nội nhẹ nhàng mùi hương hoa sữa, yêu lắm những hạt mưa đang rơi bên hiên nhà.

Nguyễn Văn Tiệp

 

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống