Home » Tản văn » Những kỷ niệm thơ ấu tại Hà Nội

Tác giả  Vương Phong

Hầu như các bạn bè của tôi tại Bắc Kinh đều cảm thấy đất nước Việt Nam rất xa lạ thậm chí cảm thấy rất viển vông, mỗi khi chuyện trò với nhau, các bạn tôi thường hỏi những câu: “Việt Nam rất nóng phải không?” “Ở đó có những món gì ngon?” “Học nói tiếng Việt có dễ không?” mỗi khi nghe vậy lại gợi cho tôi nhớ lại rất nhiều kỷ niệm đối với Hà Nội, đó là những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên trong trắng đáng ghi nhớ của tôi.

Năm 1956, cha tôi được cử sang làm đại diện của Tân Hoa Xã tại Hà Nội. Tôi cùng cha sang Việt Nam khi mới vừa tròn 5 tuổi. Ngày ấy, xung quanh tôi mọi thứ đều mới lạ:

Những cây dừa cao to xum xuê cành lá, hồ Hoàn Kiếm lung linh gợn sóng. Người dân VN nhiệt tình, hiếu khách và những bài hát của Việt Nam đã thực sự làm tôi say mê. Cây sim, cây sấu xum xuê đẹp mắt, thường khiến tôi cứ ngước đầu lên ngắm nhìn không chán; những quả đu đủ trĩu cành mà tôi ăn không chán miệng; mỗi khi nhặt những cánh hoa ngát hương từ dưới đất lên là tôi cứ hít hà mãi không thôi. Tôi nhớ hồi còn nhỏ, tôi thường đứng trước cửa, nhìn mọi người qua lại rồi lại mường tượng, nhân lúc người lớn không để ý, liền lẻn ngay ra ngoài phố, theo sau người bộ hành đi đến tận tít cuối phố, tôi thích ngắm hoa tươi trong cửa hàng bán hoa, xem người lớn ngồi trên chiếu nhai trầu một cách ngon lành; đặc biệt là thích ngắm những tà áo dài duyên dáng. Nhưng lúc đó tôi quá ít tuổi, cô Lý Kiến Linh, Hoa kiều đã may cho tôi chiếc quần dây đeo vai màu trắng ống rộng, rồi cài nơ lên dây đeo, tôi từng mặc chiếc quần này, ôm bó hoa hồng đi sân bay Gia lâm đón Bác Hồ.

Lúc bấy giờ, Phân xã Tân Hoa xã nằm ngay cạnh Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội. Ngã ba phố Khúc Hạo là nơi tôi hết sức quen thuộc. Lúc bấy giờ, vợ chồng Đại sứ La Quý Ba chưa có con, mỗi khi được rỗi là cô Lý Hàm Chân vợ của Đại sứ lại dắt tôi đến Đại sứ quán, lấy kẹo socola cho tôi ăn. Tôi thường tập đạp xe con ba bánh trong khuôn viên Đại sứ quán, thường ngắm bóng hình in trên mặt nước bồn phun rất rộng, có khi còn leo lên sân thượng phóng tầm mắt ra xa. Những bông hoa hồng đủ màu trong sân vườn của trụ sở Phân xã Tân Hoa xã, vào lúc buổi sáng, những bông hồng còn đọng sương, hương thơm nhè nhẹ, thường khiến tôi có cảm giác huyền bí.

Hàng ngày, tôi thường tập viết tập vẽ trong văn phòng của Phân xã, hoặc bắt trước mẹ đọc bài, chuyển phát những bài viết, hễ cứ thấy cha là tôi lại vòi cha khi nào đi phỏng vấn phải cho tôi đi theo. Vào ngày cuối tuần, cha mẹ tôi thường cùng các bạn Hoa kiều làm việc trong Tòa soạn “Tân Việt-Hoa báo” đi xa, tôi lại cùng chị Diêu Vi Vi con gái chú Diêu Phàm chơi với nhau. Lúc bấy giờ, Hà Nội đang tái thiết sau chiến tranh, đâu đâu cũng là cảnh công trường làm việc sôi động, đâu đâu cũng cờ đỏ sao vàng phấp phới tung bay, cảnh những chiếc mũ nón qua lại, đám trẻ con chạy nhảy tung tăng, thường khiến tôi cảm thấy rạo rực hớn hở, không chán mắt.

Có lẽ vì tôi quá nhỏ tuổi lại tinh nghịch vòi vĩnh người lớn, cho nên cha mẹ tôi liền đem tôi gửi vào trường mẫu giáo ở phố hàng Buồm, cô Kiến Linh ngày nào cũng đạp xe đèo tôi xuyên qua mấy dãy phố đến trường mẫu giáo.

Tôi nhớ, trong trường mẫu giáo có những trụ cột to, là cụm kiến trúc như đình chùa.

Tôi tập xe đạp với các bạn ở trường mẫu giáo. Sau khi trở về Bắc Kinh, Cha tôi từ Hà Nội mang theo hai chiếc xe đạp của Pháp về Trung Quốc, thế là từ tiểu học cho đến cả giai đoạn trung học tôi đều tự đạp xe đến trường.

Tôi thích ăn dừa Việt Nam, đặc biệt là thích ăn loại dừa cùi cứng và dày, ăn bùi như lạc, càng nhai càng thơm. Sau khi trở về Bắc Kinh tôi thấy mọi người chỉ bổ ra uống nước, còn bỏ hết cùi đi, tôi chỉ muốn nói với họ rằng “Thực ra ăn cùi dừa mới ngon”. Tôi còn rất thích ăn chuối tiêuViệt Nam, lúc nhỏ theo cha thường trú tại Việt Nam, mỗi khi đi học về là tôi lại đến giá sách lấy chuối tiêu mẹ đã để sẵn trên đó xuống mà ăn, rất ngọt nhưng lại hơi có chút chua chua. Chanh Việt Nam là thứ hoa quả giải khát tuyệt vời, tôi thường ham chơi đến mồ hôi mồ kê nhễ nhại, chạy về đến nhà là tôi liền uống cốc nước chanh mẹ đã pha sẵn, bỏ đá vào, khuấy lên, nước chanh lành lạnh, chua chua ngòn ngọt, sau khi uống hết nước, đá vẫn chưa tan hết, là tôi lại dùng thìa khuấy tiếp, tiếng thìa khuấy đá nghe rất vui tai, rồi những viên đá tan dần, nhỏ dần, thật là thú vị. Mứt khô Việt Nam cũng rất ngon, đến nay tôi vẫn còn nhớ như in, mứt được chế bằng các loại hoa quả nhiệt đới. Tôi thường đứng hồi lâu trước cửa hàng bán mứt khô, rồi cứ dán mắt và những lọ thủy tinh đựng mứt khô, thích nhất là loại mứt khế năm cạnh, cắt ngang từng miếng thành những ngôi sao năm cánh, rất ngon miệng, ăn mãi không chán.

Hồi nhỏ tôi không thích ăn rau xanh, tuy các món ăn trong Đại sứ quán tương đối ngon, nhưng tôi chỉ ăn cơm rưới xì dầu chứ không chịu ăn rau. Cho đến một hôm tôi có dịp ăn rau sống chấm nước mắm dấm, rau sống giòn và tươi, chấm nước mắm thật là ngon miệng, từ đó tôi thích ăn cơm với rau xanh chấm nước mắm, cho mãi đến khi trở về Bắc Kinh. Những năm gần đây, tôi đi lại với nhiều bạn Việt Nam, và tôi lại có dịp ăn rau chấm nước mắm, có dịp ăn chả nem, thật là ngon miệng và đậm đà phong vị Việt Nam làm sao.

Trẻ nhỏ học nói rất nhanh, không cần phải cố tình ngồi học, mà chỉ cần nghe vài lần thôi là biết nói ngay. Hồi nhỏ ở Hà Nội, cha tôi và các đồng nghiệp Phân xã Tân Hoa xã học nói tiếng Việt, tôi vừa chơi vừa nghe, bất giác đều biết nói; do vậy khi tôi vào học trường mẫu giáo ở phố hàng Buồm, là có thể nói chuyện với các bạn nhỏ trong trường, nghe hiểu cô giáo giảng bài;

Tôi thích nhất những câu chuyện được cha kể cho nghe về tình yêu thương mà Chủ tịch Hồ Chí Minh dành cho các cháu nhi đồng. Những câu chuyện ấy sau này đã giúp tôi hiểu được vì sao Bác Hồ đã hy sinh cả cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, để nhân dân Việt Nam được hạnh phúc, ấm no. Tấm lòng nhân ái của Chủ tịch Hồ Chí Minh bao la rộng lớn đã khiến cho tâm hồn non nớt của một đứa trẻ như tôi vô cùng cảm động, từ đó tôi rất kính trọng và yêu quý Bác. Có lần tôi đòi cha : “Ba nhất định phải cho con đến gặp Bác Hồ để con được nói lời yêu quý với Bác”. Cuối cùng cơ hội đã đến với tôi, đó là ngày một vị Nguyên soái của Liên Xô sang thăm Việt Nam. Hôm ấy, tất cả Đại sứ và phóng viên báo chí của các nước ở Hà Nội đều ra sân bay Gia Lâm để dự lễ đón. Cha nói với tôi: “Có lẽ hôm nay Bác Hồ cũng đến sân bay đón khách, con đi cùng với ba nhé.” Tôi vô cùng sung sướng và chạy vội ra vườn hoa trước cửa nhà, ngắt một bông hoa hồng vẫn còn đọng những giọt sương long lanh và tôi là người đầu tiên lên xe ô-tô của Sứ quán Trung Quốc để ra sân bay. Cùng ra sân bay hôm ấy có bác Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam La Quý Ba và phu nhân của bác ấy là bà Lý Hàm Trân. Vì cha phải bận đi phỏng vấn, làm tin, cho nên tôi được cùng bác phu nhân Đại sứ đứng ở hàng bên cạnh đội danh dự.

Tôi nhớ hình như hôm đó trời mưa, cho nên máy bay đến muộn. Tôi cầm hoa trong tay nhìn phải nhìn trái, bỗng nhiên thấy mọi người vỗ tay hoan hô nói: “Bác Hồ đến rồi, Hồ Chủ Tịch đến rồi!”. Quay mặt nhìn theo hướng chỉ của người lớn, tôi thấy bước đi trên nền sân bay còn đọng nước mưa là một cụ già có mái tóc và bộ râu bạc trắng, vừa đi vừa giơ tay vẫy chào thân thiết mọi người. A! Bác Hồ đến thật rồi! Tôi nhẩy cẫng lên. Vừa nhẩy vừa reo, vừa vẫy hoa. Tôi nghĩ Bác Hồ nhất định sẽ tranh thủ thời gian ngắn ngủi này để chào hỏi mọi người. Một lát sau thì Bác bước đến trước mặt chúng tôi, trò chuyện thân mật với bác Đại sứ La Quý Ba và cầm tay tôi hỏi bằng tiếng Trung Quốc: “Cháu mấy tuổi rồi? Biết nói tiếng Việt Nam không?”, rồi Người dắt tay tôi bước ra khỏi đám đông.

Tôi nhìn Bác và chợt thấy sao Người giống ông nội có gương măt hiền từ của tôi thế. Tôi nói liền ba câu tiếng Việt duy nhất mà tôi biết cho Bác nghe: “Ăn cơm chưa ?” “Ăn rồi”, ” Xin chào đồng chí”. Bác nghe xong cười rất to rồi cúi đầu hỏi: “Cháu có thích Việt Nam không?” Tôi không nghĩ ngợi liền trả lời ngay: “Cháu thích Việt Nam, cháu cũng yêu Bác Hồ!”. Bác nghe xong liền ôm tôi vào lòng và hôn nhẹ lên má tôi. Lúc đó tôi cảm thấy mình là một đứa trẻ hạnh phúc nhất trên thế giới này, vì tôi đã được gặp một người mà ngày đêm hằng ao ước. Tôi lại là một cô bé Trung Quốc được Bác Hồ yêu quí nữa chứ! Tôi nhớ các chú phóng viên bấm máy liên tục và sau đấy những tấm ảnh quý giá đó đã được đăng tải trên các báo của Việt Nam. Chú Tạ Sĩ Phong, phóng viên báo “Tân Việt Hoa báo” đã tặng bố tôi hai bức ảnh mà ông chụp được để làm kỷ niệm. Khi gần 7 tuổi, tôi phải về nước để đi học. Vì chưa bao giờ phải sống xa cha mẹ nên tôi không muốn về nước. Nhưng khi nghe nói Bác Hồ sắp sang thăm Trung Quốc, đi cùng với Bác là Đại sứ La Quý Ba, nếu tôi về nước sẽ được đi cùng chuyến chuyên cơ với Bác và Đại sứ. Nghe thấy thế, tôi vui vẻ đồng ý ngay. Trước khi lên máy bay, bố tôi dặn: “Nhớ học cho giỏi mai sau sẽ quay trở lại Việt Nam gặp Bác Hồ”.

Hơn 40 năm qua tôi vẫn giữ mãi tấm ảnh quý giá mà tôi được chụp với Bác Hồ ngày nào. Chính ký ức tốt đẹp này đã cất giữ mãi trong lòng tôi, khiến tôi tuy sống trong môi trường không nói tiếng Việt, nhưng tôi không bao giờ quên ba câu tiếng Việt mà tôi nói với Bác Hồ tại sân bay Gia Lâm. Hễ́ gặp người Việt Nam là tôi lại chào hỏi họ bằng ba câu nói trên, chính ba câu tiếng Việt này luôn luôn khiến tôi nhớ lại những kỷ niện thời thơ ấu sống tại Hà Nội, nhớ những phút giây được ở bên Bác Hồ, chính những khung cảnh đó đã gắn kết tình cảm nồng nàn giữa tôi với Hà Nội.

Tôi luôn ước ao một ngày nào đó được trở lại mảnh đất thân yêu – đất nước Việt Nam tươi đẹp, được tận mắt chứng kiến sự phát triển và những thành tựu mà nhân dân Việt Nam đã đạt được. Tôi cũng ước ao có cơ hội được viếng lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, nơi yên nghỉ của người bạn chân thành mà nhân dân Trung Quốc yêu mến và kính trọng”

Những mong ước của chị Vương Phong cuối cùng đã trở thành hiện thực. Tháng 10 năm 2000, Sở Du lịch thành phố Hồ Chí Minh sang thăm và làm việc tại Trung Quốc. Đoàn đã gặp và mời chị trở lại thăm Việt Nam. Chị nhận lời và tham gia một chuyến du lịch xuyên Việt chào Thiên niên kỷ mới. Lần ấy, chị đã được tận mắt chứng kiến sự thay da đổi thịt của đất nước và con người Việt Nam, đất nước của Bác Hồ kính yêu.

Thuviengiadinh.com (Theo Cri)

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống