Home » Bài viết mới, Tản văn » NHỚ MÙA THU HÀ NỘI

Tác giả: Vũ Hữu Mạnh

Đại học Khoa học và Kỹ thuật Bắc Kinh

Khi nhắc tới Việt Nam, bạn bè quốc tế thường hỏi tôi rằng: “Nếu có dịp tới thăm Hà Nội của các bạn thì khoảng thời gian nào là đẹp nhất trong năm?”. Chẳng cần đắn đo, suy nghĩ, tôi sẽ trả lời ngay với bạn: “Hãy đến với chúng tôi khi Hà Nội vào thu”. Để tôi kể bạn nghe về mùa thu Hà Nội, về một mùa thênh thang nắng, thênh thang gió và chênh chao tình!

Khi gió chở mùa về, dưới tiết trời thu trong veo, mát dịu, tôi cùng lũ bạn đạp xe dọc con phố Hoàng Diệu, Nguyễn Du, ngắm lá thu rơi xào xạc trong gió, hẳn còn luyến tiếc nên cứ bay mãi vòng vèo như vẫy chào thân mẹ cô đơn. Rồi lại rong ruổi dạo quanh hồ Tây, ngắm mặt hồ trong xanh, gợn sóng, mơ hồ như chính dòng cảm xúc trong ta, lại mê say ngắm nhìn bầy sâm cầm vỗ cánh chao nghiêng, ta bỗng thấy tim mình bình yên đến lạ.

Thu về cho mắt em thêm xanh, cho Hà Nội thêm đẹp. Ta lại bắt gặp trên phố một vài cô nữ sinh thướt tha trong tà áo dài tinh khôi, nâng niu trong đôi tay nhỏ chút cốm xanh làng Vòng được gói ghém cẩn thận trong từng chiếc lá sen, hương cốm thơm dịu ngọt thật khiến lòng ta thư thái. Thu về cũng là lúc ta được ngắm hàng cây cơm nguội đổ lá vàng hoe, ta nghe gió thu khe khẽ hát khúc tình ca về một mùa yêu thương, ru nhẹ cả đất trời, ta bỗng thấy càng yêu thêm thành phố nghìn năm văn hiến.

Đêm mùa thu, bước từng nhịp thật chậm qua con phố quen, nhập nhằng giữa quên quên, nhớ nhớ. Rồi mê say thưởng thức hương hoa sữa nồng nàn, quyện vào mỗi bước chân ta. Đôi tình nhân nắm tay dạo bước, nhặt trên phố một cánh hoa rơi, khẽ gài lên mái tóc người thương, hình như ta thấy yêu hơn người con gái ấy, ta bỗng thấy em đẹp hơn thảy mọi thứ trên đời, ta thấy mùa thu trong đôi mắt em và trong tim ta. Em mỉm cười và khe khẽ hát: “Hà Nội mùa thu, đi giữa mọi người, lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai, sẽ có một ngày mùa thu Hà Nội trả lời cho tôi, sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi”. Và khi ấy ta hiểu rằng sao lắm người yêu mùa thu Hà Nội đến thế. Thu Hà Nội đẹp đến nao lòng! Tiết thu xanh trong khiến lòng ta như dịu lại, để người vừa gặp đã thương, nhịp sống thủ đô cũng như chậm lại, mọi người như muốn xích lại gần nhau hơn. Bởi rằng mùa thu kéo gần hơi thở, kéo gần nhịp tim và kéo gần luôn cả những nỗi nhung nhớ mênh mang.

Đôi khi nhắm mắt lại, bất giác những dòng ký ức trào dâng trong con tim, tôi lại nghĩ về mùa thu Hà Nội, tôi hình dung tới cái cảm giác quen thuộc khi xưa, ấy là khi tôi còn đang ở Việt Nam. Đêm, cả thành phố đã chìm sâu vào giấc ngủ, tôi thức khuya ôn bài rồi một mình bước ra ban công ngắm phố phường tĩnh lặng. Khi ấy, dường như một tiếng lá vàng rơi nghiêng cũng đủ khiến trái tim cậu con trai mới lớn thức thổn. Gió hát khúc tình ca về một mùa thu xa lắm, gió mơn man như mối tình đầu vừa mới thoảng qua nhưng ngọt ngào và da diết quá! Thế mới nói, với Hà Nội, có những điều tự nhiên đến rồi cứ thế để ta phải nhớ, phải thương.

Biết bao ca khúc viết về mùa thu Hà Nội nhưng chắc rằng không thể nói hết vẻ đẹp của thời khắc tinh khôi này. Chút nắng thu hanh hao, chút gió thu se lạnh, cả đất trời như mê hoặc lòng người. Em gái khoác vội lên vai chiếc khăn quàng mỏng hẳn là chỉ để làm duyên, nụ cười em trong veo như một sáng mùa thu bên góc Tây hồ hư ảo, bảo sao tim ai đó không khỏi ngẩn ngơ. Em ngước hàng mi cong, ngắm nhìn chùm hoa sữa bên cửa sổ, em đâu biết rằng khoảnh khắc ấy đã nằm gọn trong ống kính máy ảnh của gã trai si tình.

Thu còn là mùa tựu trường, là lúc các em thơ trong màu áo trắng xinh tươi, rộn rã tới lớp, chào đón một năm học mới với biết bao mơ ước lớn lao. Trong cặp sách của em, hành trang nào bút, nào vở, nào sách và gói luôn trong đó là tình yêu thương, niềm kỳ vọng của mẹ cha gửi trao nơi em.

Sớm thu về rồi, em nghe không, mùa tình đầy đã về trong tay áo, mùa của yêu thương đã len đầy trong gió. Hà Nội bỗng đẹp nghê thường! Thu cho ta biết bao hoài niệm về một chiều ai đánh rơi nỗi nhớ, ép vào tim những xúc cảm đầu đời, khắc khoải, dở dang…

Có ai đó đã nói rằng, tới Hà Nội mà chưa từng đi qua những ngày thu thì cũng chính là yêu ai đó nhưng chưa kịp nắm tay thì người đã đi xa khuất. Ta háo hức đợi thu về như trẻ nhỏ ngóng được tắm mưa, như cô con gái mới lớn hồi hộp chờ đợi tình đầu. Thu man mác, dịu êm, cảm xúc trong ta cứ trôi chầm chậm, khung cửa sổ nhà bên vẫn dìu dặt vang lên khúc nhạc:

“Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,

Quên đi tình yêu quá vô cùng.

Sương giăng hồ Tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy

Tôi soi tình tôi giữa đời em…”

(CRI)

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống