Home » Tản văn » Nhẹ như hoa bồ công anh thoát thân xác khỏi những vụn vặt vấn vương

Có một mùa người ta gọi chênh chao

Em thôi không định nghĩa những nỗi buồn

Mặc nhiên đến rồi đi như một mùa gió động,

Có những khoảng lòng bão hòa theo nhịp ngày

Đến khi nhận ra một hoàng hôn đang buông phía sau lưng

Chợt giật mình hoài uổng một nhịp đời.

 

Có một khúc đồng dao bằng thứ ngôn ngữ vọng từ sâu thẳm tâm hồn mỗi khi trái tim trững một nhịp, tôi có thể không gọi tên mà để nó trôi vụt vào quãng ngày có những ngã nghiêng phút chốc định hình hay dị dạng tan loãng như màn sương buổi sớm.

Một phút thấy mình lạc giữa dòng người nhộn nhịp đi về phía ánh đèn màu sắc đầu phố, dừng chân đôi chút trong một góc tối để lấy lại nụ cười bấy lâu giam giữ trong cõi riêng chỉ có tiếng côn trùng kêu vang và tôi bước đi, tìm cho mình một góc ấm áp bên một cốc cafe nóng thêm chút đường – cuộc sống xem có ngọt ngào hơn chút nào không? Có, một chút.

Nơi tôi ở không có mùa Đông mà chỉ có những cơn gió hai mùa thổi mãi không ngừng nghỉ. Gió có mùi cỏ dại, mùi đất và phải chăng còn cả mùi của tự do. Tôi nắm lấy một mùa gió và theo đến nơi nào dừng chân cuối cùng. Có không hả gió?

Bước chân một ngày tình cờ ngang qua chốn bình yên, nơi đó có những căn nhà bé một con đường đất đỏ hoang sơ và những con người ấm áp. Rồi mọi chuyện sẽ thành gió thổi đi – cứ tin như thế là được.

 1356440688_hoa_bo_cong_anh_03_2020973499

Đi qua mùa Đông là mùa Xuân ấm áp, cuộc đời có khi nào đôi lần không vấp ngã có khi tôi nghĩ sẽ kết thúc một mối quan hệ bế tắc và quên đi như nó chỉ là một cú vấp đau nhưng không hiểu sao nó cứ bám đuổi trong lòng không thể trối bỏ là một cảm giác vu vơ.

Cảm thấy một mùa Đông lạnh lẽo từ khi nào len vào phòng, tràn vào lòng trong những vỡ ào cảm xúc. Khóc một chút cho lòng nhẹ nhàng hơn, rồi nhờ gió mang những nỗi buồn đi thật xa, khỏi tầm tay khờ dại một lúc nào lại vướng vào lòng.

Tôi thích nghĩ mình là một bông bồ công anh nhẹ và mềm đến bất tận, trong bản tình ca của bình minh cùng với muôn vàn bông bồ công anh khác theo gió hòa vào bản tình ca cho ngày đẹp tươi. Nếu bạn tình cờ lạc vào một rừng hoa như thế, hãy bỏ những buồn phiền lại và mỉm cười nhé.

Tìm về ấu thơ qua những vì sao hằng đêm vẫn thắm sáng bầu trời, một chút thôi cho bước chân qua nỗi buồn nhẹ tựa một bông bồ công anh. Tôi thấy thân mình nhẹ bẫng tựa như có rất nhiều ánh mắt thân yêu nâng bàn chân lướt qua nỗi buồn như là gió của một buổi sáng vô danh trong lành đến lạ…

Một sớm mai… nhẹ như hoa bồ công anh thoát thân xác khỏi những vụn vặt vấn vương… và đi…

Theo Yume

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống
wap tai zalo chat 2017 nhanh
  • Chăm sóc trẻ
  • Kiến thức gia đình