Home » Tâm sự, Bài viết mới » Từ một đứa nghịch tử, tôi trở thành người giầu có

Ngày ấy tôi là đứa trẻ nghịch ngợm không những có tiếng ở trường, mà còn cả ở dòng họ nữa. Bố mẹ tôi có lẽ hiền lành thương con nên không dám đánh đau, nên tôi càng ngày càng quá ra.

Ở lớp tôi chán ghét phải học những thứ khô khan, thay vì ngồi yên chăm chú nghe cô giảng bài thì tôi nói chuyện với bạn bên cạnh, đến khi ai cũng sợ phạt không dám nói chuyện thì lôi bài ra chơi một mình. Tôi thường chọc giận những cô giáo mới, lúc thì vẽ mũi tên đâm thủng trái tim lên bảng, khi thì viết những từ mùi mẫn trong tờ giấy kiểm tra. Để rồi nhà trường không chịu nổi thường xuyên đưa tôi lên đầu đài để cho cả trường xem những thành tích phá phách của tôi trong lớp. Ở trường ai cũng xa lánh ghét bỏ tôi khiến tôi càng nổi loạn hơn, về nhà bố mẹ thì không nói gì chỉ có mấy ông trưởng họ suốt ngày đến giáo huấn tôi:

– Cả xã này không đứa nào học tệ như mày, cứ thế này mày bôi do trát trấu vào dòng họ đấy, mày nhìn thành tích học của mấy đứa trong dòng họ xem đứa nào cũng đạt học sinh giỏi lại còn cấp huyện cấp tỉnh nữa còn mày thì lần nào tao cũng thấy thầy giáo phàn nàn vậy, học thì dốt nhất trường nghịch thì giỏi nhất trường. Mà có phải mày đã tự tiện vào từ đường họ lấy lon nước ngọt chọc ra rồi uống và bỏ lại đó không? Anh chị hiền quá thảo nào con cái chẳng đứa nào ra hồn cứ như thế này chỉ còn con đường trộm cướp mà sống thôi con ạ.

– Ông đã nói hết chưa mời ông về, chuyện của cháu chứ không liên quan gì đến dòng họ mà ông cứ bêu diếu cháu mỗi ngày, mà cháu không thèm cái lon nước ngọt đâu mà ông đổ tội cho cháu uống nhá.

– Mày chỉ giỏi cãi thôi, cả dòng họ có mỗi mày coi trời đất không là gì thì còn ai dám làm.

– Vậy cả dòng họ cứ có gì xảy ra là đổ lên đầu cháu à?

– Mày có im mồm không hôm nay tao thay bố mẹ dậy cho mày bài học.

Nói rồi ông trưởng tộc cầm chiếc roi đánh tôi trước mặt bao nhiêu người khiến tôi xấu hổ vô cùng. Để phản lại những cái đòn vô lý đó tôi bỏ trường bỏ nhà ra đi để cho họ biết mặt.

Ra đi dù cơ cực nhiều lắm nhưng tôi không quên được nỗi hận với ông trưởng họ, tôi ghét tất cả nhưng lại thương bố mẹ vô cùng phải nhẫn nhịn chịu tủi nhục vì tôi. Càng hận tôi càng quyết chí làm giàu, cứ mỗi lần nhớ lại ánh mắt khinh bỉ coi thường của những đứa bạn hay những đứa anh em trong dòng họ mà tôi uất lên tận cổ.

Cũng chính nhờ chữ “nhục” đó mà sau 20 năm tôi trở về nhà trên chiếc ô tô sang trọng, nhìn mọi thứ vẫn không thay đổi, cái từ đường đang cũ kỹ theo thời gian, những đứa học siêu giỏi ngày nào giờ đang đi cấy cầy ngoài đồng hay chỉ là anh cán bộ xã quèn. Bọn trẻ thì chạy theo sau xe tôi thích thú, bố mẹ cũng chạy ra đón tôi trong nước mắt:

– Mẹ tưởng sẽ không bao giờ nhìn thấy con nữa, từ ngày con ra đi mẹ như đứt từng đoạn ruột, ông trời đã thấu hiểu những từ cầu xin của mẹ.

– Bây giờ con sẽ về với mẹ con sẽ làm cho gia đình mình được mở mày mở mặt sẽ không còn ai khinh bỉ coi thường mẹ con mình nữa.

Nghe thấy tiếng của ông tưởng tộc mọi người dẹp sang một bên:

– Thằng Bướng đã về rồi à? Mọi người mong cháu lắm đấy.

– Nhìn ông già đi rồi nhỉ, ai mà thèm mong nhớ thằng Bướng chứ, họ chỉ muốn đuổi cháu đi để khỏi làm mất điểm dòng họ điển hình gương mẫu của xã.

– Cháu vẫn còn nhớ à, thôi có gì quên đi mọi người cũng muốn cháu tốt thôi mà, nhìn chiếc xe cháu đi biết là làm ăn được nên chắc đợt này cháu về ủng hộ dòng họ xây dựng lại từ đường nhá, những dòng họ khác con cháu giàu có lắm còn dòng họ mình mọi người lo cho gia đình chưa đủ ăn thì làm gì có mà ủng hộ.

– Thì những cháu học giỏi nhất nhì huyện của ông ngày nào đâu rồi sao không đến gặp họ mà đòi tiền còn cháu đây chỉ là thằng nghịch tử làm sao xứng được mọi người coi trọng. Nhưng thôi cháu cũng cảm ơn ông chính vì những lời nói khinh bỉ của ông mà cháu đã có sự nghiệp như hôm nay nếu không cháu sẽ chỉ giống mấy đứa cháu cưng của ông phải không? Lần này con về sẽ đón bố mẹ lên ở trên phố với con, còn chuyện từ đường dù gì con cũng biết ơn các cụ đã phù hộ che chở cho con gặp hung hóa lành gặp nạn hóa may nên con sẽ ủng hộ 100 triệu đồng để xây dựng từ đường.

Vừa dứt lời mọi người vỗ tay ầm ầm làm lòng tôi bớt lạnh lẽo.

TIẾN DŨNG

Lưu

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống