Home » Tâm sự » Tôi là một cô gái-bị hấp dẫn bởi những cô gái khác!

 Hay nói cách khác. Tôi tìm được một phần đơn lẻ cảm xúc của mình ở nơi họ. Chúng tôi – tức là tôi và những cô gái của tôi ấy – vẫn là những đứa trẻ không chịu lớn!

Vẫn cố chấp trong những hoài niệm và vụn dại với những yêu thương. Bằng cách này hay cách khác, chúng tôi xếp cạnh nhau chỉ vì cái na ná như nỗi buồn, nhưng sâu hơn và rộng hơn. Chúng tôi vẫn cứ khắc khe với mớ kí ức của riêng mình rằng hơn một lần quát mắng bản thân không được nhìn lại, không được nhắc đến, nhưng trong những giấc ngủ chưa bao giờ trọn vẹn, chưa bao giờ chúng tôi xua được cái nền đen màu chữ trắng, những bức tranh chập choạng giữa hai miền sáng tối, màu xám đặc của những ngày thành phố không yên!

Suy cho cùng, thứ mà tôi nghĩ ra được để gán ghép cho chúng tôi là “Những cô gái chật vật bởi tự do”.

Bởi vì tự do mà chúng tôi đánh đổi quá nhiều thứ, đôi khi cược với cả cuộc đời mình rằng sẽ không có một mảnh đời khác ghép chung, đôi khi chúng tôi mặc nhận rằng những con đường đi về mỗi ngày quá đỗi già nua và quen thuộc. Để rồi cứ trơ mắt nhìn mà chẳng thèm chạnh lòng lấy một lần rằng chúng tôi là những cô gái đang già đi, đang phí cái tuổi xuân của mình cho những ước mơ vụn như gió, phí cuộc đời mình cho những lần ném vỡ câu độc thoại vào đêm!

Tôi không rõ, có thể là do lý trí lấn át trái tim, để rồi chúng tôi nhìn đâu cũng thấy yêu thương phủ màu rêu, kệt cỡm và giả tạo giữa những gương mặt cười. Rõ ràng là chúng tôi đơn điệu trong từng bước chân sống, không thích hóa trang và phủ lên mặt mình những chiếc mặt nạ mang dáng vẻ khác nhau. Hoặc cũng có thể trái tim của chúng tôi quá chật chội để dành cho một người.

Chúng tôi chưa bao giờ từ chối cho một cuộc hành trình mới, ra đi vào rạng sáng và trở về khi thành phố đã ngủ yên. Hành trang của chúng tôi chỉ đơn giản là sự bỏ rơi, cũ mòn và lãng quên.

Chúng tôi đã từng lớn lên như bao nhiêu cô gái khác, trẻ con và mơ những giấc mơ đẹp, muốn gặp những gương mặt quen và dang tay ôm gọn những thứ mình thích. Nhưng xem đi, từ dạo chúng tôi dừng chân bên một ngõ phố chợ đời, rao bán nỗi buồn, mang nụ cười của người khác nhặt về làm niềm riêng. Từ dạo chúng tôi đưa tay mà vẫn không phủi hết lớp bụi đỏ của thời gian phủ lên tóc, từ dạo chúng tôi so vai ngồi bó gối trong một góc phố nhìn những gương mặt xa lạ, cơn gió đi hoang ngược mùa cũng đủ làm chạnh lòng. Từ dạo chúng tôi tự biết cách ru mình bằng những câu chữ, ủi an mình bằng những im lặng, khi ấy chúng tôi biết mình không-đơn-giản-là-những-cô-gái-bình-thường.

1366667270_539414_536735979685387_1250952097_n

Tôi biết một cô gái! Cô ấy sẵn sàng say khi buồn, thứ cô ấy uống không phải là một loại rượu đắt tiền ở một quán bar náo nhiệt, chỉ là rượu trắng và lề phố. Người duy nhất cô ấy chọn làm “bạn nhậu” là cái tôi của tôi ấy! Tôi chưa bao giờ ghép cho cô ấy hai chữ “hư đốn” như bao nhiêu người khác vẫn nghĩ “đàn bà uống say thì không ngoan”. Tôi vẫn cứ theo hỏi cô ấy rằng “cảm giác say là như thế nào?” bởi tôi không đủ can đảm để một lần buông thả mình say, để đánh vật với cái cảm giác gần như ngạt thở vì sự pha trộn của cảm xúc và kìm nén. Cảm giác say không thích như người ta tưởng, mà say với nỗi buồn thì lại càng chẳng dễ chịu chút nào cả!

Tôi biết một cô gái! Cô ấy thích những khung cửa sổ khép chặt, những bức tranh cô ấy lưu vào máy tính, điện thoại, blog, facebook, toàn bộ đều là cửa sổ. Hơn một lần chúng tôi ngồi và nói về những khung cửa sổ ấy, đem số phận mình đặt vào một cánh cửa nào đấy, khép kín và im lìm mặc kệ ngoài kia là nắng ấm hay bão nổi, chúng tôi vẫn cứ đơn độc mà gậm nhấm những âm thanh của riêng mình phát ra. Chúng tôi đều là những kẻ có trí nhớ kém, thật sự! Bởi vậy chúng tôi không thích ra khỏi nhà, sẽ lạc đường, sẽ gặp lại người quen nhưng cố mãi cũng chẳng nhớ nỗi cái tên, cả những người xa lạ sắp trở thành người quen và rồi tiếp tục xa lạ nữa. Vì vậy chúng tôi chọn cách đổ thừa ông mặt trời sẽ làm chúng tôi bốc hơi mất!

Tôi biết một cô gái! Chúng tôi nói về Doom, về sự ra đi và trở về, về những quyển sách nằm im lìm trên kệ, cô ấy ở một căn gác xép nơi thành phố ồn ào và náo nhiệt, tránh xa cái thế giới bên ngoài, tất cả được thu gọn bởi ô kính bằng lòng bàn tay cách nền gác hai mươi centimeters. Còn tôi thì nằm gọn trên chiếc giường màu nâu gỗ, rúc chặt người vào chăn một ngày hè ở thành phố đầy những gương mặt và giọng nói xa lạ. Chúng tôi kể nhau nghe về những chuyến bus cuối ngày, tiếng còi tàu hỏa vọng vào đêm như đệm theo điệu ngân nga của chú dế đi lạc, rằng có đôi lần những chú chim đậu trên tán ngô đồng hót khan cả giọng và người ta chẳng thèm để ý tới.

Chúng tôi cứ mặc sức đi theo bản năng của mỗi người. Để rồi đâu đó trên một ngõ phố chật chội, mùi ẩm mốc của ngày mưa hòa vào khúc nhạc đã từng nghe chung, chúng tôi gặp lại nhau, kể nghe những câu chuyện về miền đất xa lạ, chào tạm biệt và hẹn cho sự hội ngộ tình cờ tới!

Những cô gái tự kìm kẹp bản thân mình bởi tự do, khoác lên mình chiếc áo của tự do, đeo vào tay chiếc gông của tự do, hoặc sẽ có cách tự giải phóng mình, hoặc sẽ tiếp tục chồng chất thêm những tự do!

[Du]

[Người ta bảo, con gái không nhất thiết phải có người yêu,

nhưng nhất định phải tìm cho riêng mình một người bạn thân.]

Theo Yume

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống
wap tai zalo chat 2017 nhanh
  • Chăm sóc trẻ
  • Kiến thức gia đình