Home » Tâm sự » Tôi đã hành hạ mẹ kế điên cuồng

Người ấy cầm lấy tay tôi. Bà rất đẹp. Tôi ngẩng đầu lên. Dưới ánh nắng chói chang của buổi đầu hạ mà tôi thấy nụ cười của bà thậm chí còn rực rỡ hơn cả nắng. Tiếng nói của bà rất ngọt: “Từ giờ cô sẽ là mẹ của con. Cô sẽ yêu thương con bởi con là con của cô”. Và cho đến tận bây giờ, đã hơn 10 năm trôi qua, bà vẫn giữ đúng lời hứa ấy.

Bà là mẹ kế của tôi. Má ruột tôi mất vì bị băng huyết sau khi sinh. Ba một mình nuôi tôi đến khi tôi 7 tuổi, ba gặp má bây giờ và quyết định tái hôn. Từ ngày má bước vào cuộc sống của ba con tôi, tôi bắt đầu biết thế nào là tình thương của một người mẹ. Ba dù có thương yêu tôi đến mấy cũng không tài nào bù đắp được thứ tình cảm ấy cho tôi. Má yêu tôi như hơn cả lời má nói. Chăm sóc tôi khi tôi còn là một con bé tiểu học, tính nết khó chiều cho đến giờ, khi tôi thành một thiếu nữ, bà vẫn coi tôi như con bé con ngày nào, chăm chút cho từng việc nhỏ nhất. Gia đình tôi rất hạnh phúc. Má không có khả năng làm mẹ nên tình yêu thương dành cho tôi càng lớn hơn. Tôi biết mình may mắn vì nếu so với những người cùng cảnh mẹ ghẻ con chồng, mấy ai có được hạnh phúc như tôi. Tôi yêu má và tôi biết ơn bà.

Nhưng giờ, tôi ghét má, bởi tôi biết bà có quan hệ tình cảm với người đàn ông khác ngoài ba tôi. Mười mấy năm vợ chồng nồng ấm bên nhau, chưa một lần xích mích vì cớ gì má lại cặp bồ? Tôi đã nhiều lần thấy bà đi với gã trai đó. Một gã trai trẻ, rất đẹp và quấn quýt má tôi. Tình yêu của tôi dành cho má giờ nhường chỗ cho sự khinh bỉ và coi thường. Ba tôi và cả tôi nữa, đã làm gì để bà đối xử với chúng tôi như vậy? Bà bị thiếu thốn tình cảm ư? Hay ba tôi chưa đủ quan tâm, chiều chuộng bà? Dù nghĩ thế nào, cố tìm lí do để bào chữa cho người phụ nữ ấy, tôi vẫn không tài nào chấp nhận được việc làm của bà.

Tôi ghét má ra mặt. Tôi thể hiện điều đó mọi lúc, mọi chỗ, mọi trường hợp mà tôi có thể. Để tôi được hả dạ, và để hả dạ thay cho cả ba tôi nữa. Thức ăn nếu do bà nấu, tôi quyết không
đụng đũa. Tôi nói má từ giờ không được phép động tới bất cứ thứ gì của tôi. Quần áo bẩn nếu tôi chưa kịp giặt, má động tay vào thì dù là mới chỉ mặc một lần, tôi cũng cắt nát và vứt đi. Ngay trước mặt má. Tôi không muốn con người dơ bẩn ấy động vào những vận dụng của tôi. Về nhà, tôi chỉ ở trong phòng của mình, chỉ ra ngoài khi cần thiết.

Tôi làm mọi cách để không phải nhìn thấy má, không phải nói chuyện với má. Bà buồn. Bà hỏi tôi đã có chuyện gì xảy ra. Chả nhẽ tôi lại nhảy bổ lên, chỉ vào cái mặt đoan trang giả dối của bà rằng tôi biết hết rồi, bà đừng nhân nghĩa kiểu vậy nữa. Tôi thấy khó chịu vô cùng. Ở nhà vẫn chăm sóc ba tôi, làm đúng vai trò của một người vợ. Nhưng bước khỏi cánh cửa kia thôi, bà lại tung tăng phơi phới với nhân tình ở ngoài. Bàn tay kia chắc cũng vuốt ve gã như bà đã làm với ba tôi. Tôi kinh tởm.

Tôi dựng chuyện má đối xử tệ bạc với con chồng để hàng xóm xì xào, bàn tán. Tôi làm đủ chuyện để cho má bẽ bàng. Ba vẫn dạy tôi ,trên đời thứ trước nhất là phải quý trọng chính mình. Ba má chưa một lần dùng roi vọt với tôi. Nhưng giờ để vu tội cho má, tôi tự làm đau mình. Tự lấy roi mây vụt vào bắp chân mình đến rớm máu, tự cào vào người mình rồi nói má làm. Nói má đi xem bói người ta nói vì tôi mà má không có khả năng sinh con nên giờ má tìm tôi để trút giận. Tôi ném hết vận dụng của mình ra ngoài ngõ. Ngồi tấm tức khóc ngoài ấy, kể lể với mọi người với vẻ mặt đáng thương của con bé tội nghiệp bị dì ghẻ ngược đãi rằng bà đuổi tôi đi bởi tôi là nghiệp chướng, làm bà không tài nào có thai được.

Ai cũng xót xa cho tôi. Ba lại tin tôi. Những chuyện tôi dựng lên, ba đều tin là thật. Vì làm sao ba có thể tưởng tượng được đứa con gái vốn rất hiền lành của ông lại nghĩ ra cái trò quái gở như thế. Và ba má vì thế thường xuyên bất hoà. Tôi lên kế hoạch tìm mẹ kế mới cho mình, một người xứng đáng hơn. Tìm cách cho ba chán ghét má để ông bỏ bà. Tôi dẫn những người đàn bà khác về nhà. Những người tôi cho rằng sẽ trở thành người vợ hoàn hảo chăm sóc ba lúc về già, và là người mẹ sẽ yêu thương tôi bằng thứ tình cảm thật chứ không giả dối như má. Có những đêm, tôi nằm nghĩ về quãng thơ ấu có má ở bên dìu dắt mà gối đẫm nước mắt. Tôi biết tôi làm tất cả những điều này không phải vì tôi ghét má mà vì thực sự tôi yêu bà quá nhiều. Vì
yêu bà nên tôi mới hành hạ bà như vậy bởi bà làm sụp đổ trong tôi niềm tin về một người mẹ tuyệt vời. Tôi thấy má buồn. Má gầy lắm, nên nhìn bà từ đằng sau, đôi vai nhỏ ủ rũ làm tôi xót xa vô cùng. Tôi làm vậy có quá đáng không? Nhưng nghĩ đến việc bà ân ái với một người đàn ông khác ngoài ba tôi, tôi lại không chịu được. Tôi nghĩ biết đâu những thứ biểu cảm trên mặt
bà kia cũng chỉ là trò lừa dối. Một con người đã quen sống với cái mặt nạ như má, mấy kiểu buồn bã đó chắc cũng không khó để diễn.

Tôi tìm cả gã trai cặp với má. Tôi tính sẽ khiến cho cả hai người đàn ông của má bỏ rơi bà cũng một lúc. Tôi chơi với gã. Trái với tưởng tượng của tôi, cậu rất ngoan, rất lễ phép, không có vẻ gì là một gã trai từng trải đến mức đi yêu một người phụ nữ hơn cậu gần 30 tuổi như vậy. Tôi không có ý chơi thân với cậu. Nhưng hai chị em lại rất hợp nhau nên thành thân thiết lúc nào không hay. Và cũng bởi thân thiết nên tôi nói thật với cậu. Rằng tôi chính là con riêng của chồng người đàn bà mà cậu đang quan hệ. Cậu còn trẻ, không thiếu gì sự lựa chọn tốt hơn. Tôi còn đề nghị cậu giúp tôi trong kế hoạch trả thù má mà tôi dựng lên. Nghe xong câu chuyện của tôi, cậu có vẻ ngạc nhiên, mắt cụp xuống rất nhanh, nói: “Hôm nay em hơi mệt. Mai
em sẽ gặp chị nói chuyện”.

Ngày hôm sau, tôi gặp cậu ở một quán cà phê nhỏ, nơi không ít lần tôi thấy má cùng cậu hẹn hò tại đây. Bước vào quán mà tôi vẫn thấy rùng mình, tôi thấy không khí ở đây bị vẩn đục bởi sự phản bội. Chỉ sau một đêm không gặp, cậu gầy rộc hẳn. Rất chậm, rất nhẹ, cậu nói với giọng
đều đều: “Em đã suy nghĩ rất nhiều để nói ra chuyện này nhưng vì hạnh phúc của má, em nghĩ mình phải nói ra. Chỉ xin chị khi nghe xong hãy giữ lại cho mình mình và tuyệt đối đừng để ba chị biết”.

Tôi thấy lo lắng khi nghe vậy bởi câu chuyện cậu sắp kể có vẻ nghiêm trọng. Và điều tôi không ngờ nhất là cậu cho tôi biết một sự thật mà không bao giờ tôi có thể tượng tượng ra rằng cậu là con riêng của má. Con của má ư? Má tôi chẳng phải là không có khả năng sinh con hay sao? Nếu là con của má sao má phải giấu ba, giấu tôi mười mấy năm trời như vậy. Em nói má yêu ba tôi rất nhiều, ngày hai người quen nhau, ba nói ba chỉ lấy người nào không có khả năng có con, cũng không có con riêng để có thể chăm lo cho tôi, để tôi được hưởng trọn vẹn tình yêu của một người mẹ. Và vì thế, má giấu chuyện mình có một đứa con để lấy ba và hết lòng chăm lo cho tôi. Em nói em cũng không oán hận gì má vì ngoài chuyện không được ở cùng má, em vẫn được nhận tình yêu thương từ bà. Và với em thế là đủ.

Tôi bàng hoàng. Hoá ra tôi là kẻ ích kỉ nhất và cũng là kẻ hạnh phúc nhất. Má và em nhận bất hạnh để mang niềm vui cho ba con tôi. Vì tình yêu với ba mà má đành rứt ruột bỏ lại đứa con trai của mình cho một người bạn nuôi, để má đi yêu thương tôi – một con bé chẳng có chút máu mủ nào với bà. Còn em nữa, em không mồ côi mẹ như tôi nhưng em có lẽ còn khổ hơn tôi. Không có má thì không được yêu thương. Đó đã là một nhẽ. Nhưng em có má lại không được gần gũi, chăm sóc bởi má còn bận chăm con cho một người khác. Em khi ấy còn nhỏ tuổi hơn tôi. Mà cả bây giờ cũng vậy.

Nhưng em lại biết nghĩ cho người khác hơn tôi. Em hạnh phúc vì má mình hạnh phúc. Em không đòi hỏi gì hơn ở má. Trong mười mấy năm ở bên ba con tôi, chắc đã có nhiều đêm lắm, má ngồi khóc thầm một mình thương cho đứa con trai má mang nặng đẻ đau giờ phải cậy nhờ một người khác trông nom. Má phải kìm ném cái khao khát được có một đứa con với người đàn ông mình yêu. Tôi mới chỉ là một con nhóc sắp sửa tròn hai mươi, nhưng tôi cũng đã đủ lớn để hiểu được có con với người mà mình yêu thương nó thiêng liêng và hạnh phúc như thế nào. Tôi tự sỉ vả mình. Tôi đã làm gì thế này? Tôi đền đáp lại tình yêu của má bằng những thù hằn,những vu oan. Nhưng con người bao dung ấy không một lời trách mắng, to tiếng với tôi.

Tôi gạt nước mắt, kéo cậu em cùng về. Bước vào nhà, má sững người.Tôi cứ ôm lấy má mà khóc, miệng liên tục nói xin lỗi. Khi đã bình tĩnh lại,tôi ngồi kể hết mọi chuyện cho ba nghe. Ba lặng người rồi trìu mến ôm má và em vào lòng, nói: “Từ giờ đây sẽ là nhà của con và chú cũng sẽ là ba của con”.

Giờ nhà tôi có bốn người. Nhà tôi có thêm một tiếng cười và những niềm hạnh phúc lớn. Em chuyển hẳn về ở cùng với gia đình tôi. Má vẫn yêu thương tôi như thế. Đôi khi cuộc sống mang đến cho ta rất nhiều bất ngờ, những mảnh ghép ngỡ chẳng vừa vặn nhưng lại dính chặt nhau không rời.Ba con tôi là hai mảnh ghép xù xì may mắn gặp được má con má, được họ vuốt nhẹ và được hạnh phúc.

Thuviengiadinh.com (Theo Đang yêu)

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống