Home » Tâm sự » Tâm sự ngày giỗ bố

Vậy là tròn 10 năm bố mất. Thời gian trôi nhanh thật, nhớ ngày nào hàng ngày còn viết những trang nhật ký thật dài kể về nỗi ấm ức khi không còn bố. Nào là mẹ thiên vị, ông bà thiên vị, anh bắt nạt , nào là bố hãy mang con đi, chẳng ai thương con bằng bố mà giờ đã lớn khôn, không còn khóc vì những điều ấm ức, không còn tủi hờn mỗi lần phải tự đi thi, tự lo cho cuộc sống.

Con vẫn luôn nhớ về cha

Nhớ ngày xưa, bố  hay đi công tác lắm, mỗi lần về tòan quà của con, nào là búp bê, nào là váy, nào là mít, con luôn tự hào mình luôn được mặc đẹp nhất, ăn nhiều đồ ngon nhất, thích ơi là thích. Mỗi lần biết bố sẽ về là con ra cổng ngóng, con thấp thỏm và khi đó có lẽ là niềm vui và hạnh phúc nhất đối với con. Nhà mình bố với con là hợp nhất, ai cũng khen con giống bố, vừa xinh vừa ngoan. Đi đâu bố cũng dẫn con đi để khoe con gái bố, con mặc thật đẹp, học thật giỏi và lúc nào cũng cũng là niềm tự hào của bố. Mỗi lần con và anh đánh nhau, mẹ lại bênh cho anh còn bố bênh cho con nhưng bố con mình luôn giành phần thắng vì bố to hơn mẹ. Con là đứa cực kỳ hay quên, thế nhưng tất cả những gi thuộc về bố, về gia đình mình con chưa bao giờ quên cả, kể cả nỗi đau khi bố bỏ mẹ con con. Còn nhớ ngày con đi chơi với lũ bạn, nhìn thấy 1 chú đi lướt qua giống bố lắm, con chạy theo kéo tay chú lại rồi khóc khi biết rằng người đó không phải bố. Chẳng hiểu sao lúc đó con khóc nữa, lũ bạn tròn xoe mắt nhìn, có lẽ vì mơ ước của con không thành hiện thực, con mong chuyện gia đình mình như câu chuyện cổ tích và có phép màu nào đó mang bố trở lại với gia đình mình, con chỉ ao ước có thế thôi.

Cuộc đời bố vất vả  để nuôi anh  em chúng con nên người, có lẽ vì thế mà lúc nào bố cũng dành hết những thứ ngon cho con, mặc dù nhà có điều kiện, nhưng chưa bao giờ bố hoang phí. Sáng bố vẫn ăn cơm rang mẹ làm trước khi đi làm còn con với anh lúc nào cũng tôm, cháo sườn, thịt rán, ăn đủ thứ ngon trên đời. Ngày xưa bố ốm, cái lần bệnh của bố di căn, bố đau quằn quại, mẹ đi cắt thuốc tận miền núi, con thui thủi ở nhà một mình với bố, bố ôm con khóc, khi đó con chỉ biết khóc theo. Nỗi đau đó cứ theo con mãi, có lần con đã mơ  về những gi xảy ra và con lại khóc, cuộc sống này sao tàn nhẫn thế, không biết giờ bố còn đau như thế không?

Năm nay giỗ bố, mọi người có mặt đông đủ không biết bố có cảm nhận được sự ấm cúng đó không. Giờ gia đình mình không còn khó khăn như trước nữa, con và anh đều đi làm. Con đã tự lo được cho cuộc sống của mình, năm nay giỗ bố con muốn tự tay làm mọi việc, muốn tụ họp tất cả anh em, muốn dùng đồng lương ít ỏi làm cơm mời mọi người sum họp. Con thấy rất vui, vui vì mọi người ai cũng nhớ tới bố, vui vì anh em họ hàng ai cũng bớt chút thời gian quây quần ngồi ôn chuyện ngày xưa, điều con vui nhất là con cảm nhận thấy, trong mắt mọi người, bố là người đáng kính trọng, vì vậy dù bố đi rồi nhưng ai cũng nhớ về bố. Bố thật may mắn và hanh phúc khi lấy được người vợ đức hạnh như mẹ.Bố mất rồi để lại gánh nặng lên vai mẹ, nuôi 2 anh em ăn học, lo cho ông bà nội già yếu. Họ hàng, hàng xóm ai cũng khen mẹ ngoan hiền, đảm đang, con cũng vì thế mà thấy hãnh diện lắm.  Con xin cám ơn trời phật đã cho con được làm con của mẹ, xin cám ơn kiếp luân hồi đã cho con được hình thành từ giọt máu của cha. Con sẽ mãi mãi sống và làm theo những gì mà trước kia khi sống bố vẫn thường làm…Đừng bao giờ làm việc gì có lợi cho bản thân mà hại người khác phải không bố?

Ở nơi rất xa đấy bố hãy giữ gìn sức khoẻ nhé!

Bố ơi! Chúng con luôn yêu và kính trọng bố.

Hoa Nguyen

Thuviengiadinh.com

Thẻ:

One Response to “Tâm sự ngày giỗ bố”

  1. Hồng Phúc 31.05.2011

    Thật là xúc động khi đọc bài viết này của bạn. Mình đang may mắn hơn bạn vì mình hiện giờ vẫn còn có bố ở bên cạnh, nhưng bố mình không còn mạnh khỏe nữa,bố mình đã bị ốm suốt 14 năm. Trong ký ức của mình,bố là người bố luôn hết lòng vì con cái. Ngày nhỏ mình thích ngủ với bố hơn là với mẹ, mỗi lần ngủ mình thường rúc vào nách bố và hát những bài hát mà ngày hôm đó cô giáo đã dạy cho mình.Khi mình đi học đại học thì cũng là lúc bố đã bị tai biến,bố không còn mạnh khỏe nữa. Mỗi lần nhận được điện thoại của gia đình gọi lên báo tin bố đi cấp cứu,mình không còn đứng vững được.Đến ngày hôm nay mình đã trải qua 14 năm trời sống trong nỗi lo sợ rằng sẽ có ngày mình sẽ mất bố vĩnh viễn, dù giờ mình đã có gia đình,mình đã 30 tuổi nhưng mỗi lần nghĩ đến ngày đó mình lại không biết liệu có cách nào để mình vượt qua nỗi đau đó.Giờ bố mình nằm đó,không nói,liệt nửa người rồi, chân tay co quắp,thân hình gầy yếu,nhưng có đôi mắt là vẫn như xưa,vẫn nhìn mình như hiểu được tâm trạng của mình khi mình ngồi nói chuyện với bố,và khóc cùng mình khi mình gặp phải chuyện buồn gì đó. Bố mình cũng thật là người đàn ông hạnh phúc khi gặp và lấy được một người vợ như mẹ của mình.Dù khi bố bệnh nặng,khi bố vì bệnh tật mà có gì đó không phải với mẹ,mẹ vẫn kiên trì vượt qua để chăm sóc cho bố mình.Họ hàng nhà nội vì thế mà kính nể mẹ mình lắm,nói đến là lúc nào cũng khen và cảm ơn mẹ mình.Mẹ bảo với mình là vợ chồng sống với nhau khi trẻ là tình yêu,còn khi già thì có tình thương.Mẹ thương bố nhiều lắm, dù nhiều người cứ bảo bố bệnh nặng cũng lâu rồi,có khi đi sớm còn đỡ khổ cho bố và cho cả vợ con, nhưng mẹ luôn muốn bố cứ sống như thế cũng được,để mẹ còn được chăm cho bố,được nhìn thấy bố, chứ đến 1 ngày khi tỉnh dậy,không còn bố nằm đó chắc mẹ cũng không thể sống được.Mình cũng thế,mình rất sợ một ngày nào đó khi bố phải ra đi,mình biết là ngày đó sẽ phải đến,nhưng mình chỉ mong sao thời gian có thể kéo dài thêm chút nữa,để mình có đủ tinh thần để đón nhận nó…

    Trả lời
Kỹ năng cuộc sống