Home » Tâm sự » Tâm hồn không đồng điệu

10 giờ đêm, đã 13 tiếng trôi qua… Tất cả vẫn im lặng như thể tôi chưa từng gửi tin nhắn cho anh, như thể tôi và anh là hai người xa lạ. Những ấm ức trong tôi vỡ òa.

Tôi muốn xa anh, tắt tất cả điện thoại, không muốn phải chờ đợi nữa. Bao nhiêu người con trai ngỏ ý, nhưng tôi đã chọn anh. Có quá vội vàng không khi tôi chưa kịp hiểu hết về anh đã thấy lòng vấn vương. Có quá sớm không khi nghĩ tôi đã yêu anh? Tôi không biết, chỉ làm theo tiếng gọi của con tim, để nhận ra chúng tôi rất yêu nhau. Nhưng, giữa hai đứa là rào cản lớn: quan điểm sống, cách nhìn, cách nghĩ và cách giải quyết vấn đề… rất khác nhau.

Tôi đã sống những tháng ngày bay bổng trong tình yêu, hạnh phúc. Tôi cũng sống cả trong những ngày đau đớn vì thái độ xa cách của anh, vì những khác biệt ấy. Tôi đã hy vọng hai đứa có thể xóa nhòa khoảng cách đáng ghét đó, hoặc ít ra những khác biệt sẽ bổ sung nhau chứ không mâu thuẫn. Tôi có thể hy vọng mình là một phần trong cuộc sống của anh không?

Lần thứ hai, sau gần 6 tháng quen nhau, anh có thái độ ấy với tôi. Tôi đã sai khi quan tâm tới anh? Anh không thích tôi chăm sóc anh? Hay anh coi những việc đó là “nghĩa vụ” của người con gái anh yêu? Bình thường anh rất yêu và chăm sóc tôi. Nhưng khi anh có việc buồn, tại sao tôi lại không thể chia sẻ? Những gì tôi làm không đủ để anh cảm thấy ấm lòng với nỗi đau mà anh đang trải qua? Yêu anh, tôi đau đớn khi thấy anh buồn, mà mình bất lực, lặng lẽ đứng nhìn và chỉ giúp anh những điều nhỏ nhặt.

Tôi là ai? Là người anh yêu hay chỉ là người yêu anh? Phải chăng, chúng tôi yêu nhau nhưng tâm hồn không hòa hợp? Đã đến lúc tôi phải suy nghĩ lại?

A. Trăng

PNO

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống