Home » Tâm sự » Ơn vợ suốt đời

Tôi và vợ yêu nhau từ thời sinh viên. Khi đó, chúng tôi là hai gương mặt khá nổi của trường: nàng học giỏi nhất lớp, còn tôi học cũng vào hàng top 5 lại kiêm lớp trưởng, “lãnh đạo” các phong trào hoạt động xã hội cùng “ăn chơi nhảy múa” của lớp.

Lúc đầu, chúng tôi chẳng ưa nhau bởi tính cách khác một trời một vực: tôi cộc tính và có phần háo thắng, còn nàng luôn mềm mỏng, nhưng quyết liệt. Ý kiến của chúng tôi thường chỏi nhau, nhưng dần dà, chúng tôi bị cái “chỏi” đó hút và yêu nhau từ năm thứ ba.

Ra trường được bốn năm, chúng tôi cưới và mở một công ty kinh doanh tranh đá quý. Đã bao lần tôi tự hỏi, “trời đã sinh ra Dũng, sao còn sinh ra Nhi?”, bởi ý kiến, quan điểm làm việc của tôi và vợ ít khi gặp nhau. Vốn tự tin và háo thắng, nên tôi bác bỏ hết ý kiến của nàng và bảo vệ quan điểm mình, cùng tuyên ngôn hùng hồn: “Anh chắc chắn sẽ làm được”.

Nhưng trời không chiều lòng người, tôi đã thất bại và “quê” nhất là kết quả đó đã được vợ dự báo trước. Tôi xấu hổ trước nhân viên, đặc biệt là vợ. Đáng lẽ phải thừa nhận vợ đúng và xin lỗi nàng, nhưng tính tự mãn của người đàn ông, người sếp, người chồng khiến tôi không thể làm điều đó. Tôi quyết tâm cho những dự án sau: phải thành công để vợ thấy tôi thất bại chỉ vì xui, chứ không phải do năng lực. 

Kết quả, tôi gặt hái không được bao nhiêu mà thất bại lại chồng chất, dẫn đến việc công ty suýt phá sản. Tôi đã chờ đợi bộ mặt hả hê kèm theo câu “thấy chưa, đã nói mà không nghe” của vợ. Ngược lại, nàng lẳng lặng ngồi im hàng giờ khi tôi vùi đầu trong rượu, đến khi tôi tỉnh, nàng mới nhỏ nhẹ an ủi và kết luận: “Làm kinh doanh, thất bại là lẽ thường, quan trọng là mình đứng lên như thế nào? Dù có khó khăn, sóng gió, em cũng sẽ là hậu phương và đồng hành cùng anh trên mọi nẻo đường”.

Từ sự cảm thông, chia sẻ và rất tâm lý của nàng, cái tôi tự cao tự đại, háo thắng của một người đàn ông trong tôi đã nhỏ lại rồi mất đi. Đồng thời, sự tự ti thua kém vợ cũng bị khai tử lúc nào chẳng hay. Tôi vẫn hay nửa đùa, nửa thật với vợ: “Vợ tuy là người không sinh ra ta, nhưng có công dạy dỗ, giúp ta trưởng thành”.

Hiện tại, tôi vẫn là người quyết định mọi việc ở công ty, nhưng ý kiến đóng góp của vợ rất có giá trị với tôi. Có lẽ, nhờ sự đồng hành, đồng thuận của cả hai, mà công ty của chúng tôi đã hồi sinh và phát triển tốt. Mỗi khi nhìn lại chuyện đã qua, tôi không khỏi xấu hổ và đã biết nịnh vợ bằng cách mượn lời của nhà thơ Xuân Quỳnh (có cải biên chút): “Mà anh ơn vợ suốt đời chưa xong”.

Theo PNO

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống