Home » Tâm sự » Nhớ mãi hình ảnh người thầy đầu tiên

Nhắm mắt lại, không thể tin là thời gian trôi nhanh đến vậy. Mấy chục năm gắn với viên phấn, bục giảng, giờ ba mình đã sắp “hạ cánh an toàn”, không nhà lầu, xe hơi, không tiền vàng gởi ngân hàng. Nghề giáo nghèo mà sang, ba mình vẫn nói vậy

Ngày ba về hưu, những vật dụng của ba đều có thể mang ra “đấu giá” đồ cổ: chiếc xe gắn máy có từ thuở mình mới lon ton cắp sách đến trường, đã “thồ” mình suốt mười mấy năm đèn sách. Mẹ từng bảo đổi xe để ba chạy cho “oách” hơn, nhưng ba lắc đầu, bảo đi xe này để khỏi ai nhìn nhầm mình.

Chiếc điện thoại Nokia (đời gì thì mình chịu) cũng có lịch sử khá lâu đời, người ta đã không còn sản xuất dòng này lâu lắm rồi. Giờ thỉnh thoảng nó cũng hư loa, chạm pin, nhưng nói chung vẫn xài tốt và tất nhiên, ba vẫn trung thành với “em” này, dù nhiều học sinh cũ muốn tặng ba một chiếc khác tốt hơn.

nguoi thay dau tien

Còn mình thì nghĩ, mấy chục năm “lăn lộn” với nghề, ba vẫn giữ được cho mình sự giản dị, nhẹ nhàng trong tâm hồn, vậy là đủ rồi. (ảnh minh họa)

Thỉnh thoảng đâu đó, có những người gặp ba mình và “chào thầy”. Mình thấy tóc họ đã chấm bạc, con cái đề huề, sự nghiệp vững vàng, mới nhận ra là ba mình không còn trẻ nữa. Học sinh cũ gặp ba, tay bắt mặt mừng: “Thầy vẫn trẻ trung phong độ như ngày nào”, ba vui lắm. Làm nghề giáo, chỉ cần học trò cũ nhớ đến mình, đã là món quà thật quý giá.

Mẹ bảo, thấy ba sắp “về vườn” mà nhẹ lòng, làm giáo viên thời nay “nguy hiểm” quá, chỉ cần một chút sơ sẩy là có thể bị phụ huynh kiện tụng, đăng báo… Đọc báo còn thấy học sinh rượt đánh cả thầy… Nói là nói vậy nhưng mẹ lại nghĩ, ba về hưu, bạn bè, đồng nghiệp bận rộn sẽ ít lui tới, vắng tiếng trống trường, bục giảng, chắc ba sẽ buồn… Cái nghề nó đã ăn vào trong máu thịt, không dễ ngày một, ngày hai có thể quên được.

Còn mình thì nghĩ, mấy chục năm “lăn lộn” với nghề, ba vẫn giữ được cho mình sự giản dị, nhẹ nhàng trong tâm hồn, vậy là đủ rồi. Nhờ có quãng thời gian đẹp đẽ đó, những ngày tuổi già, ba có thể sống thanh thản, không nuối tiếc, dằn vặt điều gì.

Rồi sẽ có người nhớ, người quên, rồi sẽ có những mùa tựu trường mới, mà người đánh tiếng trống đầu tiên không còn là ba nữa… Nhưng, mãi mãi trong tim mình, ba vẫn là người thầy đầu tiên.

Theo Sang Thu (Phunuonline)

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống