Home » Tâm sự » Người tàng hình của vợ

Sau chuyến du lịch xuyên Việt do công ty tổ chức về, vợ tôi có điều khang khác. Mặc dù vẫn chăm sóc chồng con chu đáo, vẫn quan tâm đến tôi, nhưng đôi mắt long lanh, có lúc mơ màng, có lúc đam mê của vợ cứ hướng về đâu đâu. Tối thứ bảy nào, vợ tôi cũng có hẹn. Mỗi khi đi đến chỗ hẹn, vợ tôi ăn mặc, trang điểm thật tỉ mỉ, cầu kỳ. Nhìn trộm vợ qua gương, thấy ánh mắt long lanh, thỏa mãn của vợ tự ngắm nghía mình mà trái tim tôi đau nhói.

Ảnh minh hoạ

Nhưng đau hơn là đôi mắt ấy nhìn tôi như ân hận, như có lỗi. Nó như tố cáo tội ngoại tình của vợ. Tôi hỏi thì vợ chỉ bảo: Đi uống cà phê. Hỏi: Với ai, thì vợ bảo: Một mình…

Vợ chồng tôi là bạn nên ngay từ thuở yêu nhau, hai đứa đã giao hẹn: Nếu chán nhau thì chia tay, không được ngoại tình, không được dối trá. Phải tôn trọng không gian riêng của nhau – chúng tôi sống thanh thản, hạnh phúc với điều giao ước ấy đã hơn chục năm.

Vợ tôi rất tôn trọng không gian riêng của tôi. Có lần tôi hỏi: “Em không có máu ghen sao?” Vợ cười nói: “Em là đàn bà thứ thiệt đó nha. Khi nào anh ngoại tình thì sẽ biết máu ghen của em ghê gớm thế nào. Cẩn thận đấy…” Nhưng cái không gian riêng của vợ đang làm tôi bức xúc.

Vợ tôi là một phụ nữ dịu dàng, thông minh, sống hết mình vì chồng con. Cô ấy là nàng dâu chu đáo, hiếu thuận, sống có trách nhiệm, có nghĩa tình. Cô ấy không chỉ là vợ tôi mà còn là người bạn tri kỷ đầy kiên nhẫn. Cô ấy có thể lắng nghe tôi nói mọi điều vui buồn, bực tức,… và cũng rất biết an ủi, động viên.
Vợ tôi là người đàn bà mà bất cứ sắc đẹp nào, tuổi trẻ nào tôi cũng quyết không đổi. Vậy mà lòng chung thủy của tôi, tình yêu của tôi lại bị cô ấy làm tổn thương đau đớn. Có lúc tôi tưởng mình phát điên lên được vì ghen, vì nghi ngờ. Tôi muốn hỏi thẳng cô ấy, muốn thuê người theo dõi cô ấy, muốn bắt tận tay day tận trán kẻ ngoại tình, muốn băm vằm thằng Sở Khanh…

Nhưng rồi nghĩ lại: Làm thế để làm gì? Nếu cô ấy thú nhận là ngoại tình thì: Bỏ vợ ư? Đánh vợ ư? Làm cho vợ nhục nhã, cho kẻ Sở Khanh thân tàn ma dại ư?… – Thế thì chỉ tổ mang nhục vào thân. Nhưng cứ mặc kệ ư? Thế thì có khác gì sống trong địa ngục…

Càng nghĩ càng điên. Tôi trở nên cáu bẳn vô lý làm nhà cửa chẳng được yên, nhất là ngày Thứ bảy. Có tối Thứ bảy, khi vợ đã trang điểm xong chuẩn bị đi thì tôi kêu đau bụng. Ánh mắt cô ấy chợt băn khoăn, thoáng buồn nhưng rồi cô ấy không đi nữa.

Tôi hả hê, nhưng tôi chú ý thì không thấy cô ấy gọi điện thoại cho ai. Lẽ nào vợ tôi bỏ mặc anh chàng kia đợi. Tôi thấy tò mò ghê gớm…

Hàng ngày trong bất cứ câu chuyện nào, tôi cũng lồng chuyện đàn bà ngoại tình để có dịp đay nghiến, chửi rủa thói trăng hoa như cảnh báo cho vợ sợ mà liệu cái thân, nhưng vợ tôi vẫn tươi tỉnh như không. Có lúc cô ấy còn bật cười bảo:

– Anh cáu bẳn cứ như cô ấy là vợ anh không bằng…

– Vợ anh á… Nếu vợ anh mà ngoại tình thì anh li dị chứ chẳng tội gì mà cáu bẳn… Em có sợ ngoại tình thì anh sẽ bỏ em không?

– Trời ơi, sao anh ngây thơ thế. Đàn bà mà ngoại tình, mà yêu thực sự một người đàn ông khác thì việc chồng bỏ chính là ý nguyện của họ… Anh mà bỏ em vì em ngoại tình thì anh trúng kế em rồi… – Vợ tôi cười khanh khách, đôi mắt trong veo, sáng long lanh.

Bị dằn vặt bởi nghi ngờ, ghen tuông, tôi quyết định thuê thám tử theo dõi vợ. Chẳng khó khăn gì, chàng thám tử cho biết: Vợ tôi và anh chàng tên Bằng quen nhau trong chuyến du lịch xuyên Việt. Anh chàng lãng tử ấy từng có vợ nhưng đã chia tay sau khi cưới một năm. Nghề chính của anh ta là nghiên cứu văn học, nghề tay trái là nhạc công kéo vĩ cầm mỗi tuần 2 tối ở quán cà phê. Vợ tôi đến quán cà phê, ngồi nghe nhạc và chuyện trò với Bằng những lúc anh ta nghỉ giải lao rồi về. Không đi chơi với nhau lần nào.

Tôi đã mất 10 triệu để có được thông tin ấy. Để khẳng định vợ vô tội. Bỗng nhiên, tôi thấy vợ thay đổi đến đáng sợ. Với các con, cô ấy vẫn rất bình thường nhưng với tôi thì cô ấy chẳng nói năng gì, đôi mắt rất buồn nhưng cũng rất lạnh lùng của cô ấy nhìn tôi như kẻ vô hình. Hỏi thì bảo: Anh để em yên tĩnh. Khi bình tĩnh em sẽ nói…

Suốt một tuần cô ấy lạnh lùng khiến tôi cứ phập phồng lo lắng. Không chịu được căng thẳng, tôi phát cáu:

– Em muốn gì thì nói thẳng ra, đừng có thái độ như thế làm quan hệ vợ chồng căng thẳng, mệt mỏi lắm. Muốn li dị cũng được…

Vợ tôi nhìn chằm chằm vào tôi dễ đến 2 phút rồi lấy tờ hợp đồng thuê thám tử của tôi đặt lên bàn:

– Tôi muốn li dị… Chúng ta không thể sống chung với người mình không hiểu, không tin, không thẳng thắn nhau…

– Em li dị để đến với anh chàng nhạc công ấy à?

– Không thể, cậu ấy là người đồng tính, nhưng tôi thích nói chuyện với cậu ta… Lẽ nào đó là tội? Lẽ nào đó là ngoại tình? Lẽ nào tôi không được phép có góc riêng cho mình?

Chúng tôi không li dị vì muôn vàn mối ràng buộc. Tối Thứ bảy, vợ tôi không đến quán cà phê nữa, nhưng từ đó tôi như người tàng hình trước mắt vợ. Quan hệ vợ chồng tôi không còn như trước. Nó cứ lạnh lùng mong manh đến độ mà tôi cố nương, nương rất nhẹ mà vẫn phập phồng sợ đổ vỡ…

Thật buồn, chúng tôi như hai kẻ tội tình phải sống cùng nhau…

Thuviengiadinh.com (Theo HPGĐ)

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống