Home » Tâm sự » Người may mắn

Dù được coi là người giỏi ăn nói, nhưng chưa bao giờ anh đủ can đảm bày tỏ lòng mình với em. Hôm nay, anh sẽ phá lệ. Ngày em và anh công khai mối quan hệ, người ta xì xầm: “Con bé trông hiền lành thế mà cua được ông trưởng phòng ngon nhất công ty!”. Nghe vậy, em chỉ cười im lặng.

Khi em còn loay hoay xin việc, anh đã là nhân viên marketing đi nước ngoài như cơm bữa. Khi em vào công ty với chức danh lập trình viên, anh đã lên trưởng phòng đối ngoại. Trưởng phòng cao 1,75m, nặng 70kg, là một trong những người có thu nhập cao nhất công ty. Lập trình viên cao chưa tới 1,6m, nặng 45kg, da ngăm đen và cứ “chúi mắt vào máy tính cả ngày”. Do vậy, những gì mọi người nói chẳng sai chút nào, nếu xét về bề nổi: em thật may mắn khi có được anh.

Chẳng biết anh yêu em từ lúc nào nhỉ? Anh không phải là người không biết yêu, nhưng anh đã quen đóng chặt lòng mình, tìm vui trong công việc. Bao nhiêu năm qua, anh đã làm được như vậy, thế mà anh lại không dửng dưng trước em. Có lẽ anh yêu nét mặt tỉnh khô và tưng tửng của em khi nói chuyện với anh. Các cô trong công ty thường mỉm cười, vuốt tóc, nói bâng quơ những “lời có cánh” trước mặt anh, nhưng em thì không hề. Chỉ trao đổi công việc, ngoài ra không nói thêm lời nào!

Cũng có thể anh yêu cái tính ngang bướng của em. Chẳng cô nào ngoài em “dám” chỉ ra cái sai của anh một cách “bình thường” như thế. Mà cũng có thể anh yêu cái nét dịu dàng và giản dị nhưng lại rất tự tin của em, mỗi khi nhìn thẳng vào mắt anh. Mà thôi, anh cũng chẳng muốn tìm hiểu thêm làm gì, chỉ biết là anh yêu em. Với anh, thế là đủ!

Ngày đám cưới, câu chúc mừng mà em nhận được nhiều nhất là: “Mày có phước lắm mới có được một người chồng như anh Thành đó, ráng mà giữ!”. Em mỉm cười xác nhận: “Ừ, mình là người may mắn!”.

Đây cũng là câu em thường nói với mọi người, nhưng mọi người không biết thật ra người may mắn lại chính là anh. Ngoài anh, em và Đức – bác sĩ bạn thân của anh ra, chẳng ai biết bí mật này của anh. Anh không có khả năng làm cha! Căn bệnh quai bị năm 10 tuổi đã để lại di chứng quá nặng nề nơi anh. Đó là lý do suốt bao năm anh lao vào công việc để quên đi sự thật đó, lảng tránh những quan tâm của mọi cô gái.

Em, với một tâm hồn thánh thiện, với lòng kiên trì và một tình yêu thật sự, đã khiến anh thay đổi hoàn toàn – điều anh chưa bao giờ ngờ lại có ngày xảy ra. Có em, anh như lấy lại được sự cân bằng trong cuộc sống. Có em, anh thấy mình hết mặc cảm. Có em, anh hiểu được trọn vẹn ý nghĩa hai chữ hạnh phúc.

Cưới nhau hơn một năm mà chưa có em bé, mẹ anh dù thương em như con gái cũng bắt đầu thở dài: “Suốt ngày ôm cái máy tính thì con cái gì được hả con?”, rồi thì “Thằng Thành mạnh khỏe, con lại gầy còm thế kia thì đến lúc nào bà mới có cháu đây? Mẹ chỉ có mình nó thôi con à…”. Đáp lại, em chỉ im lặng. Anh cố nén tiếng thở dài vào lòng.

Đến lúc này, anh càng hiểu em đã hy sinh cho anh nhiều đến thế nào. Em đáp lại lời hỏi thăm và sự sốt ruột của mọi người bằng sự im lặng và cái mỉm cười nhẹ nhàng, không than van, không buồn phiền hay trách móc. Em lại còn an ủi anh: “Cứ bình thản đón nhận là mọi chuyện sẽ dễ dàng, anh à”.

Đã hai năm bảy tháng kể từ ngày mình lấy nhau. Trong mắt bạn bè, em vẫn là người may mắn vì giữ chân được trưởng phòng hào hoa trong ngần ấy thời gian. Còn anh, chẳng phải đến bây giờ mà từ ngày đầu tiên anh đã biết người may mắn chính là mình, vì anh có được một người vợ tuyệt vời như em. Lúc này đây, em đang ngồi cạnh anh, vừa gõ máy lập trình, thỉnh thoảng ngước nhìn lên, mỉm cười với anh rồi lại cắm cúi làm tiếp. Còn anh thì đang ngồi len lén gõ những dòng này để dành tặng em. Từ tận trái tim mình, anh muốn nói cảm ơn em đã cho anh một cuộc sống thật ý nghĩa, cảm ơn cuộc đời đã cho anh gặp em.


Theo PNO


No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống