MẸ CHỒNG TÔI ĐANG SAY NẮNG ĐẾN DẠI KHỜ

(Thuviengiadinh.com) – Bố chồng tôi là một ông chủ lớn về buôn bán bất động sản, mẹ chồng thì chẳng phải làm một việc gì ngoài việc suốt ngày đi làm đẹp. Còn vợ chồng tôi là những công chức làm công ăn lương, với mức lương tàng tàng chỉ đủ nuôi bản thân và một đứa con. Bố mẹ chồng có mỗi mình anh ấy là con trai duy nhất nên không muốn chúng tôi ra ở riêng.

Bố mẹ và bạn bè ai cũng mừng cho tôi lấy được chồng giàu sang, còn tôi thì cố gồng mình lên để chứng minh với mọi người mình rất hạnh phúc sung sướng. Nhưng trong thâm tâm của tôi mỗi ngày trôi qua là một ngày đấu tranh tinh thần để làm tròn bổn phận làm con làm vợ làm mẹ.

Nhà tuy có người giúp việc nhưng việc gì tôi cũng phải nhúng tay thì mẹ chồng mới cảm thấy yên tâm và vui lòng. Bà hay chê bai tôi ăn mặc kiểu nhà quê, nấu ăn chẳng ngon lành gì, lại còn bắt bẻ những từ ngữ tôi nói ra không vừa tai với bà. Vì yêu chồng không muốn hai mẹ con bất hòa nên tôi luôn nhún nhường chẳng dám cãi bà một lời chỉ cười trừ cho xong chuyện.

Biến cố thực sự xảy ra với gia đình nhà chồng, từ cái chết đột ngột của bố chồng trong đêm khiến gia đình tôi như mất đi người lái con thuyền. Chưa qua 49 ngày mẹ chồng tôi đã đòi phân chia tài sản muốn ra ở riêng không muốn sống chung với vợ chồng tôi nữa. Chồng tôi không hiểu sao mẹ lại phải vội vàng ra đi vậy nên anh ấy không đồng ý với quyết định của mẹ tôi mà cứ khất lần khất lượt.

me toi doi phan chia tai san-Thuviengiadinh.com

(Ảnh minh họa)

Vào một buổi tối mẹ chồng tôi mời một chàng trai chỉ hơn chồng tôi khoảng ba bốn tuổi gì đó, đi theo là một đứa bé chừng học lớp 1 nhìn khuôn mặt nhác nhác giống chồng tôi khiến tôi chột dạ “chẳng nhẽ…”. Không phải chờ đợi lâu, mẹ tôi không ngại ngùng gì tươi cười công khai với cả nhà: “ xin giới thiệu với hai con đây là dượng của con còn đây là em trai của các con, mẹ rất hy vọng anh em con sẽ đùm bọc nhau”.

Chồng tôi trố mắt nhìn, mặt tái mét không nói lên lời, ú ớ mãi anh mới mở lời: “con không ngờ người mẹ con tôn sùng kính trọng bấy lâu nay lại làm lên chuyện đồi bại thế này sao? Mẹ không xứng với tình yêu của bố”. Nói xong chồng tôi lấy xe phóng thẳng ra đường lớn trong sự ngỡ ngàng của mọi người, có lẽ anh đang bị sốc về phẩm hạnh của mẹ.

Tôi không ngờ mẹ chồng suốt ngày giáo huấn tôi làm dâu làm vợ phải ngoan hiền đảm đang yêu chồng yêu con, vậy mà câu nói vẫn còn vang vảng nơi đây sao bà đã thay lòng đổi dạ chứ. Bà bảo: “nếu vợ chồng mày không sớm quyết định chia tài sản thì bà sẽ sống cùng dượng và em của chúng mày tại ngôi nhà này”.

Nhìn cảnh những người lạ tự nhiên đến nhà ở khiến vợ chồng tôi rất uất hận chướng mắt, tôi khuyên chồng tôi hãy nhanh chóng đưa ra quyết định chứ sống như trong ngục tù thế này khó chịu lắm.

Chồng tôi hỏi mẹ: “toàn bộ số tiền bố làm ra từ trước đến giờ mẹ nắm giữ được bao nhiêu mẹ bỏ ra để chia đi”. Bà tươi cười: “ mẹ muốn cưa đôi ngôi biệt thự này, còn tiền bố làm ra chẳng còn đồng nào mấy năm nay bố làm ăn thua lỗ may chưa nợ ngân hàng là phúc cho mẹ con mình rồi”. Chồng tôi giận dữ: “con không hiểu mẹ là mẹ đẻ của con hay mẹ kế của con nữa sao mẹ chẳng công bằng chút nào vậy? Con biết mẹ còn giữ rất nhiều tiền của bố để mẹ lo cho người chồng hờ kia mẹ sợ hết tiền hắn ta sẽ bay mất”.

 

Mặc cho mẹ tôi dọa đòi đưa ra tòa nhưng chồng tôi vẫn quyết tâm giữ cơ ngơi do bố chồng dựng lên. Tôi nghĩ mẹ tôi cũng không tham lam đến thế đâu vì dù gì chồng tôi cũng là con đẻ của bà có khác gì đứa bé kia chứ, chắc có lẽ chính là chàng trai bao kia đã lập mưu để chiếm hết tiền bạc nhà cửa của bố chồng tôi.

Nghĩ là làm, tôi quyết định gọi mẹ chồng ra quán để nói chuyện, tôi cố giữ bình tĩnh vui vẻ để nói đúng sai với bà: “nếu ra tòa thì ngôi nhà sẽ phải cưa đôi, rồi ngôi nhà sẽ phải bán đi và mẹ sẽ nhận được khoản tiền và biết đâu bố dượng của con sẽ tiêu sài hết toàn bộ số tiền mà mẹ có được rồi sẽ ném mẹ và em ra đường để đi với một cô gái trẻ đẹp chứ làm gì hắn chịu chung thủy với một người vợ hơn những 20 tuổi chứ”.

Tôi tiếp lời: “rồi mẹ bị đuổi ra đường chúng con là con sao lỡ để hai mẹ con chịu khổ chứ, rồi lúc đó chúng con phải chịu trách nhiệm về mẹ chứ ai nữa? Mẹ đừng có suy nghĩ bồng bột nữa, những chàng trai phi công trẻ lái máy bay bà già chỉ khi bà già đó có tiền thôi hết tiền nó bay đi đó mẹ. Mà mẹ đừng có cung cấp tiền cho hắn nữa để thử tình yêu của hắn xem có yêu mẹ không?”.

Dời quán cà phê mà lòng tôi nhẹ nhõm khi đã nói được hết ruột gan với người mẹ chồng đang bị say nắng, trước sự im lặng của bà với những lời phân tích sâu sắc của con dâu tôi tin rằng bà sẽ biết cách tự bảo vệ bản thân và gia đình hiện tại của mình mà không có ý nghĩ tranh chấp nhà với con trai nữa.

 HỒNG HẠNH

Lưu

128 total views, 2 views today

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.