Mãi là “trẻ con” của anh

(Nhật ký của một người vợ)

Đã ngoài tuổi 40, thế mà trong em vẫn nồng nàn tình yêu anh tha thiết. Trên mảnh đất xứ nghệ khắc nghiệt, nắng lắm mưa nhiều, hạn hán qua thì giông bão tới, con người giành giật với thiên nhiên từng mớ rau, bám lũ, sống với lũ và gồng lên trong lũ để hồi sinh!

Cưới nhau đã qua bao nhiêu mùa trăng, tóc anh bây giờ đã pha màu sương gió, thế mà giấc ngủ anh vẫn chưa yên, thế mà một ngày đêm trọn vẹn, em vẫn chưa cảm nhận được ở anh. Công việc của một người chỉ huy trên mặt trận thầm lặng, chỉ có anh mới thấm thía nỗi gian truân. Em ước một ngày bình yên bên anh, nhưng thật kỳ lạ, em vẫn như trẻ con, vẫn hồi hộp như mới ngày đầu gặp gỡ. Em cảm nhận những lúc anh nhìn em bằng ánh mắt tha thiết và ấm nồng. Em ghi mãi trong tim thời khắc đó.

Thời khắc mà hai trái tim lỡ nhịp để rồi guồng quay trong quỹ đạo của tình yêu. Có những chuyến công tác xa, em đón anh trở về trong căn nhà nhỏ. Xúc động, em vụng về đánh rơi ca nước, chiếc ca rơi trên sàn nhà, vang lên một chuỗi âm thanh. Anh giật mình vì sự vụng về của em. Rồi nữa, em lại va vào chiếc ghế, anh hỏi: “Em làm sao thế, từ từ thôi!” Em cũng không nhịn được cười. Ồ, anh có biết đâu, sao em vụng về đến vậy. Em luống cuống đến nực cười. Sao em vẫn trẻ con thế chứ! Anh biết không, em yêu anh, yêu hơn bất cứ điều gì trên cuộc đời này. Nhiều lúc em tự hỏi: Nếu như không có tình yêu ấy, mình sẽ sống thế nào đây?

Thật vô nghĩa nếu như cuộc sống không còn tình yêu, em chỉ sợ điều đó xảy ra. Em biết, anh hiểu em, hiểu những tình cảm, sự trân trọng tình yêu của một người vợ mà em đã dành cho anh. Anh chỉ tế nhị đáp lại tình yêu của em bằng những điều có thể. Đặc biệt anh không nói nhiều, thậm chí anh còn không nói nữa chứ! Đôi lúc em thầm trách anh, thầm trách anh ghê gớm. Sao anh không nói với em lời yêu thương những lúc em cần anh nhất. Em vẫn còn nhớ câu nói: “Ngày mai, sỏi đá cũng cần có nhau” huống chi mình là vợ chồng, tay ấp má kề… Nhưng tính anh thế. Anh là con nhà quân sự mà. Em cũng không giận anh lâu.

Chỉ càng thương anh, công việc biền biệt suốt năm tháng. Không lúc nào anh có chút thời gian để nghỉ ngơi, thư giãn. Anh nói: Anh xa em là để được gần em hơn! Em nghiệm thì anh nói đúng. Càng xa anh, em càng thương anh, nhớ anh đến xa xót, nhớ anh đến quay quắt. Nhiều đêm em nằm ôm gối nghĩ đến anh, hình dung gương mặt anh, hình dung công việc của anh và rồi chập chờn giấc mơ về anh. Càng xa anh, em lại dồn hết tình yêu thương trong trái tim cháy bỏng. Thật kỳ lạ, người ta thường nói phụ nữ có tuổi hồi xuân đấy, không biết có phải không, mà đôi lúc em thấy đôi má nóng bừng, trái tim thì đập mạnh. Em chỉ nhận ra rằng, tình yêu của em đối với anh thật mặn nồng, tha thiết, trái tim yêu cứ cháy ngùn ngụt, cứ nồng nàn, tha thiết không nguôi. Xa anh, em cứ mong được đợi anh về, được nấu cho anh những bữa cơm mà anh thích. Nhưng, vì nhiệm vụ, anh ít khi ăn cơm cùng vợ con. Lâu lắm, anh mới gọi điện báo tin sẽ về. Em ra vườn tìm hái những cọng rau non để anh về sẽ nấu canh, thứ canh chua mà anh vẫn thích. Cây trong vườn ngút xanh. Nghe tiếng chim cãi nhau trên cành, em ngước nhìn lên, thì ra có chùm ổi chín trái mùa. Thứ ổi đào, anh lấy giống từ miền Nam trong chuyến đi công tác.

Trái ổi không to lắm, chín vàng nhưng bên trong là màu đỏ, ruột lại thơm phức. Em nâng niu chùm quả chín trên tay rồi cất dành cho anh. Khi anh về đến nhà, vừa nghỉ ngơi một lát, em đã lấy ổi chín cho anh. Anh ăn một cách ngon lành. Em ngồi ngắm, anh ăn hết hai trái ổi mà thấy hạnh phúc. Thấy anh ăn ngon quá, em nói: Ổi chín tới đấy, em vừa hái sáng nay, nâng niu phần anh đó! Anh nghe vậy vừa đùa vừa thật: Thế hái xong, em không rửa à? Lúc này em mới sực nhớ ra, nhưng em lại bảo: Vườn nhà mình trong xanh, không khí trong sạch, quả ở trên cành hái xuống, ăn cũng tốt, không có vấn đề gì đâu! Rồi đến mùa xuân, thương anh vất vả vì công việc, em đi chợ xa, ghé về làng Bùi Ngọa, nơi quê hương cụ Nguyễn Trường Tộ, tìm đến nhà Bà Vân ở gần nhà thờ Xã Đoài. Giống cam xã Đoài nổi tiếng là thứ cam quý. Người trồng chưa chắc đã dám ăn. Vì giá mỗi quả cam đã gần một yến thóc. Mua một quả cam Xã Đoài bằng mua một yến cam thường. Bà Vân đã bán số cam quý ít ỏi của nhà mình cho khách đặt từ lúc còn xanh bằng ngón tay. Bà để lại mấy quả để đón Tết.

Thấy em vất vả, đường xa lặn lội đến, bà nể lòng, bán cho 3 quả. Trong mưa rây bụi cuối mùa đông, trong giá rét buốt như cắt da, cắt thịt, em vẫn thấy lòng mình ấm áp vì cảm thấy hạnh phúc, vì anh luôn ở trong trái tim em. Ngày đón Xuân, anh về muộn. Trong lúc anh nằm nghỉ, em lấy đĩa rồi cắt cam cho anh ăn. Cam thơm ngọt vị, đậm đà thanh khiết của xứ đất Xã Đoài. Em vừa lấy cam bỏ vào miệng cho anh, anh vừa ăn vừa trả lời những câu hỏi rối rít của em. Rồi nhẹ nhàng bảo: Cho anh mấy múi cam mà hỏi đến chục câu, anh làm sao mà trả lời kịp, để anh nuốt đã chứ! Em cũng phì cười nghĩ: “Đúng là em trẻ con thật, bao giờ mới làm người lớn đây?”. Em biết, hơn bất cứ lúc nào, anh cũng hiểu được em, tấm lòng của một người vợ, một người yêu đã dành một tình yêu chân thành cháy bỏng cho anh. Em không dám nghĩ đó là tình yêu tuyệt vời của chúng ta, dù sông có thể cạn, đá có thể mòn nhưng suốt cuộc đời này, kiếp này, em mãi mãi yêu anh. Anh là cuộc sống, là tình yêu, là hạnh phúc của em! Chỉ có tình yêu mới làm em trẻ con như thế phải không anh?

Mai Hoàng

Theo PNVN

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *