Kỳ vọng của mẹ vượt ngoài khả năng của con

Công lao sinh thành nuôi dưỡng của mẹ dành cho con là vô giá, không có  tiền nào mua nổi, con lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ chẳng biết khi nào mới đền đáp được công ơn trời biển của mẹ. Con chỉ biết cố gắng học tập tốt để mẹ luôn vui vẻ và hạnh phúc.

Từ ngày con đi học biết nhận thức mọi thứ, mẹ luôn mong muốn con to cao nhất lớp, hát hay ngoan ngoãn học giỏi nhất lớp, mỗi khi ở lớp được điểm cao con mới dám khoe với mẹ còn điểm kém con lo mẹ sẽ buồn rồi hỏi xem những bạn ở lớp được mấy điểm, rồi mẹ lại lấy mấy đứa ấy ra so sánh và chê con kém cỏi dốt nát. Nghe những lời mẹ nói mà con buồn lắm, con cảm thấy mình thật kém cỏi, con ghen ghét với những đứa bạn được điểm cao kia.

Mẹ muốn nở mày nở mặt với bạn của mẹ nên cố chạy cho con được học trường nổi tiếng thầy cô dạy tốt nhất, nhưng mẹ ơi con đâu có thông minh tài giỏi, sức con làm sao đuổi kịp những bạn cùng lớp chứ. Mẹ lại cố gắng động viên an ủi con rồi mẹ cho con đi học thêm, về đến nhà mẹ lại ngồi cạnh con để dạy dỗ con học. Trí óc con làm việc từ sáng đến tối mệt lắm rồi con muốn nghỉ ngơi thì mẹ lại dùng những chiếc bánh hay cốc sữa để con cung cấp năng lượng lấy sức mà học.

me-hay-de-con-tu-buoc-tren-doi-chan-cua-minh-thuviengiadinh-com

Thương công lao của mẹ đi làm vất vả, được đồng nào lại đầu tư việc học cho con hết nhưng con vẫn không thể tiến bộ được, mẹ ơi con muốn chuyển sang lớp thường. Nhưng với sự sĩ diện của mẹ nên không cho phép con được lùi bước mà phải luôn tiến lên bằng mọi giá. Thấy con điểm kém quá mẹ lại đến thăm thầy cô nhiều hơn để con được lên lớp.

Con thích bạn ấy cùng lớp vậy mà đến khi thổ lộ với mẹ thì một gáo nước lạnh dội ngay vào trái tim đang chớm yêu của con “tao cấm mày chuyện yêu đương”. Mẹ ơi con đâu có điều khiển được trái tim nhỏ bé đang thổn thức vì yêu chứ, ở lớp con các bạn yêu nhau nhiều lắm mà bố mẹ các bạn ấy có chửi mắng gì đâu có chăng chỉ là những lời nhắc nhở chuyện yêu đương cẩn thận tránh có thai là được thôi mẹ ạ.

Con đã lớn rồi sắp có quyền công dân rồi con phải được phép làm theo những gì mình thích chứ, vậy mà đến sở thích của con cũng bị mẹ áp đặt. Mẹ không thích con học vẽ vì sau này khó kiếm việc mẹ muốn con học mấy ngành đang hot ra trường là có việc ngay. Nhưng đó chỉ là niềm yêu thích của mẹ còn mẹ chẳng bao giờ đặt vào địa vị của con mà nghĩ xem con cần gì muốn gì.

Suốt ngày mẹ chỉ có bắt con học và học trong khi đó con muốn tự do vào internet thì mẹ lại cai quản sợ con nghiệm phim nghiện game, con muốn đi chơi đâu xa một chút thì mẹ lo sợ con bị bắt cóc, tai nạn. Mẹ quản lý con chặt thế làm sao con lớn được, mẹ thấy không các bạn con đứa nào cũng biết đi xe máy hết rồi còn con to cao nhất lớp mà tồ như con gà công nghiệp chẳng được điểm gì cuốn hút cả.

Mẹ cứ kè kè bên con rồi doạ dẫm những cạm bẫy nguy hiểm ngoài xã hội sẽ ập vào con ngay nếu con một mình bước ra khỏi cửa. Mẹ ơi hãy tin vào con để con tự do làm mọi việc mà con thấy đúng, mẹ ơi con muốn được như các bạn trong lớp con. Các bạn ấy thường xuyên cùng nhau tổ chức đi chơi nhóm, rồi đi xem phim, làm tình nguyện. Những ngày nghỉ con thì cặm cụi học bài các bạn lại bay nhảy ngoài đường đến những quán để làm thêm kiếm tiền, đi và về chẳng ai quản lý giờ giấc, tự do yêu đương.

Còn con mẹ chỉ được nước to xác chứ cách ứng xử chỉ như đứa trẻ con thôi, chẳng ai thèm yêu con vì chê con là to gà tồ, con buồn lắm nhưng vẫn cố mỉm cười cho đỡ ngại.

Đến khi đứa nào cũng có người yêu rồi thì mẹ lại chê trách con lớn thế mà nhát như cáy, nhìn chẳng có tương lai gì cả. Mẹ biết không con được như ngày hôm nay là do kết quả đào tạo của mẹ đấy. Mẹ dậy con phải biết nghe lời mẹ, mỗi khi con trái lời là mẹ lại mắng con hay mẹ lại khóc lóc, vậy là muốn mẹ vui con luôn làm theo những gì mẹ yêu cầu, dần dần con biến thành người chẳng có chính kiến lập trường gì cả bởi mọi việc đã có mẹ quyết định hết rồi có con vào chỉ khiến mẹ giận dữ thêm.

Vậy là nửa cuộc đời con đã theo sự sắp sếp của mẹ rồi, còn nửa cuộc đởi còn lại con muốn theo sự quyết định của con có được không mẹ? Ngày con đưa người yêu về ra mắt mẹ chê cô ấy chẳng biết làm gì lấy nó về mấy bữa là nó đá con ra ngoài đường mà cho thằng khác lên giường mất thôi. Con yêu cô ấy nhiều lắm nhưng cũng là lúc mẹ phản đối kịch liệt nhất, mẹ nói là nếu lấy nó thì hai mẹ con mình từ khử nhau.

Mẹ nói thế thì con biết làm sao được nữa, có lẽ cả cuộc đời của con sẽ là hình bóng của mẹ thì mẹ mới vừa lòng chăng, mẹ luôn muốn con mạnh mẽ tự lập mà mẹ lại không cho con cái quyền được như thế. Việc gì của cuộc đời con mẹ cũng lo lắng chăm sóc con như thể là một đứa trẻ lên 3 vậy. Mẹ có biết không bây giờ con đã 30 tuổi rồi con không cần mẹ phải lo nghĩ hay can dự cuộc đời này nữa, con đã quá mệt mỏi rồi, con muốn thoát khỏi vỏ ốc kia để tự bước trên đôi chân thật của mình. Mẹ ơi con đã nghe mẹ nửa cuộc đời rồi, bây giờ phần còn lại mẹ hãy nghe sự sắp xếp của con để con thực sự trở thành người đàn ông đúng nghĩa của nó.

Phương

106 total views, 2 views today

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.