Home » Tâm sự » KÍNH THẦY
Bài viết đạt giải II cuộc thi: Viết bài cảm nhận chủ đề “Nhớ ơn thầy Cô” chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11/ 2009
Tuổi thơ của chúng ta tràn đầy màu sắc, đầy hồn nhiên, ngây thơ và cũng rất ngỗ nghịch. Thầy cô đã dạy bảo, yêu thương chăm sóc, dạy từng câu từng lời, từng nét bút dáng đi, chỉ mong cho chúng con được khôn lớn. Tích… tắc… tích… tắc thời gian lại cứ trôi và những suy nghĩ bất chợt, nông nổi của tuổi mới lớn đã làm cho thầy cô phải buồn lòng. Nhưng tấm lòng dịu ngọt của người cha, người mẹ thứ hai đã làm rung động những cảm giác vu vơ và cả trong trái tim của mỗi học sinh. Dạy dỗ qua bao năm, bao tháng, bao ngày, đến lúc trưởng thành thì chắc hẳn ai cũng phải động lòng trước mái tóc bạc trắng và những lời răn dạy của thầy cô về những bước đi trong xã hội muôn màu đầy chông gai. Đó tất cả những điều trên đây đều xuất phát từ tâm và từ lòng yêu thương học trò của các thầy cô những người đã hi sinh một đời cho sự nghiệp giáo dục.
         Sông sâu biển rộng mênh mông
                      Không sao bằng được tấm lòng thầy cô…”
Đây là những câu thơ nhằm bày tỏ sự biết ơn vô bờ, biết ơn công lao của thầy cô giáo. Thầy cô cứ như là những người lái đò đưa những học sinh đến những bến bờ tương lai rực rỡ và rồi lại lặng lẽ trên dòng nước xanh tiếp tục công việc của mình. Và để đáp lại lòng yêu nghề, yêu học sinh thì đất nước Việt Nam với một bề dày lịch sử mang âm hưởng” Tôn sư trọng đạo” đã tổ chức ngày 20-11 hàng năm để cho mỗi học sinh bày tỏ tấm lòng của mình với thầy cô bằng những bông hoa ngát hương, những điểm mười đỏ rực, những câu hát, lời ca,…
Riêng con, năm nay đã vào lớp tám rồi, đã tám năm trôi qua bao nhiêu kĩ niệm cũng ngày càng chất chứa và những suy nghĩ mỗi ngày trưởng thành hơn. Theo con tất cả thầy cô khi đã đặt chân vào sự nghiệp trồng người thì đều có cái tâm yêu nghề, sự thông cảm và cả khoan dung. Có ai sẽ thấu hiểu học sinh bằng thầy cô và có ai thấu hiểu thầy cô bằng học sinh. Hình như mỗi tối cô phải chuẩn bị bài, trằn trọc vì một học sinh cá biệt hay sao mà đôi mắt cô đã thâm quầng rồi . Cứ mỗi lúc bình minh hé dạng là những lúc học sinh được ba mẹ lo lắng, chuẩn bị cho ngày mới còn thầy cô còn bận chăm lo cho gia đình và rồi khoác nhanh lên người những chiếc áo dài xinh xắn, những cái áo sơ mi nghiêm chỉnh đi đến trường gặp chúng con những người con thứ hai. Chắc sẽ có những mâu thuẫn nhỏ giữa thầy cô và học sinh là do thời gian gặp mặt và bày tỏ, chia sẽ với nhau quá ít nhưng nhờ tình thương học trò cũng đã đủ để đắp vào những lỗ hở rồi. Ôi! Sao con lại có nhiều điều muốn nói với thầy cô quá đi! Năm nay, cũng là năm lớp tám rồi chỉ còn một năm là xa mái trường này rồi nghĩ tới sao thấy lưu luyến, bồn chồn quá. Chắc hẳn khi những thầy cô về hưu sẽ nhớ trường lắm đây!
 Những lời tâm sự dù ngắn nhưng đó là tấm lòng yêu thầy, kính cô thật sự. Sau này con nhất định sẽ đi tiếp sự nghiệp trồng người cao cả như quí thầy cô. Sau này con sẽ về thăm thầy cô về thăm mái tóc điểm bạc và dáng đúng cầm gậy hướng về bầu trời với những thành công rực rỡ, những gương mặt ưu tú và tất cả, tất cả sẽ được viết bằng cả tấm lòng bằng câu hát lời thơ bằng những trang nhật ký mỏng manh ép vào đó những suy nghĩ trong những cành phượng vĩ, cánh hoa phượng rực rỡ. Ngày Nhà giáo Việt Nam đến rồi này hãy nói lên những suy nghĩ đối với thầy cô đi các bạn ơi!
Tác giả:  Hồ Tri Ngọc Thịnh
Học sinh Lớp: 8/1- Trường THCS Định Hòa
Năm học 2009-2010
Thuviengiadinh.com (Nguồn : Web Trường THCS Định Hòa – Bến Tre)

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống