Giờ thì sao?

 “Anh, em để tóc ngắn chắc cũng hợp anh ha?” Tự nhiên nó muốn hỏi anh vậy, không hiểu sao nữa. Nó thừa biết anh không thích con gái mà tóc ngắn củn như là con trai. Bởi vậy tiêu chí chọn người yêu của anh phải là tóc dài, đen không uốn nhuộm gì hết. Cũng đúng thôi anh là trai Huế gốc mà. Người ta thường nói ai yêu trai Huế thì sẽ khổ, đặc biệt là con gái ngoại tỉnh như nó nữa chứ. Bởi lẽ, trai Huế rất là phong kiến, gia chủ. Còn nó là gái xứ Quảng, có vẻ như khác biệt hơi bị nhiều.

Ai cũng nói con gái khi thất tình thì lại cắt tóc. Dường như thường là vậy, đó là cách duy nhất để quên đi mọi thứ, để vực mình dậy, kéo mình ra khỏi mớ bòng bong hỗn độn. Còn nó không biết nó sao nữa. Tự nhiên vậy thôi, không lý do gì cả, nó chợt nghĩ ra vậy thôi. Mà cũng có thể là nó muốn thay đổi mình, phá cách. Muốn mình khác đi một tý, nó muốn che đậy sự yếu đuối của bản thân, tạm thời là vậy. Muốn trong mắt anh nó không còn bé bỏng, khờ dại.

anh1

“Sao vậy em? Cắt tóc chi? Tóc em như thế này đẹp mà. Anh không thích đâu.” Không sai, anh luôn là vậy.

“Vậy ư? Vậy em sẽ cắt.” Nó hay đùa với anh nào là cắt tóc, rồi uốn tóc, nhuộm tóc. Anh la nó một trận, nó cười vì anh bị lừa, nhìn anh lúc đó mới mắc cười làm sao, trông giống như một ông cụ vậy đó. Lần này nó không giỡn nữa, nó đã làm thật, nó cãi lời anh. Nó không quan tâm anh có giận như mọi khi nữa, nó chỉ cười buồn. Nói là làm, ngày hôm sau mái tóc dài ngang lưng giờ cụt ngủn, gọn gàng trên gáy. Nó không muốn cứ lúc nào cũng răm rắp nghe lời anh. Nó thấy mình như một con ngốc, khờ khạo. Nó sợ.

Anh không nói gì, chỉ hơi ngạc nhiên thôi. Ngạc nhiên, lần đầu tiên, nó đã làm trái ý anh, anh không hiểu cô bé ngớ ngẩn ngày nào của anh đang nghĩ gì. Muốn biết điều đó cũng dễ thôi, đâu gì là khó khăn với anh, chỉ cần anh hỏi là nó sẽ nói thôi. Nhưng liệu rằng anh có thật sự muốn hiểu hay không? Anh luôn áp đặt, ừ thì rằng em thế này, em thế kia. Bởi anh lớn hơn nó nhiều tuổi, anh đã ra trường hai năm, còn nó, cô bé mới là sinh viên năm hai. Anh có thể nói rằng từng trải nhiều hơn, còn nó khờ khạo với mối tình đầu.
 Anh và nó biết nhau qua lớp học võ karatedo, anh là người đứng đầu câu lạc bộ, nó – cô võ sinh mới, nhí nhảnh, có đôi chút tỏ vẻ cứng đầu nhưng rất biết nghe lời. Có lẽ, duyên thật, nó thích học Bách Khoa nhưng nghe lời ba má đi học Y. Và nó giấu ba má đi học võ, nó đã gặp anh. Ấn tượng của nó về anh một người nghiêm khắc, nói đúng hơn là khó tính. Nó sợ ánh mắt của anh nhìn, nhìn như xuyên thấu, không gì che đậy, giấu giếm trước anh cả. Trước anh nó luôn là chính mình, nó vứt bỏ đi cái vỏ bọc của mình. Nhưng giờ thì nó sợ, nó muốn rúc vào đó lại đó, cái vỏ ốc, nó muốn thu mình lại. Nó cần khoảng không yên lặng để suy nghĩ mọi thứ. Nó sẽ tiếp tục mọi thứ, cứ để mọi đi như một quỹ đạo được vẻ sẵn hay phá vỡ nó, tìm một hướng đi mới. Nó không biết giữa  anh với nó có nên dừng lại hay không nữa…

Nó nhớ, ngày nó đi học ở Huế, ai cũng bảo với nó cẩn thận, đừng nên yêu trai Bắc khổ lắm. Nó cười xuề, một đứa như nó suốt ngày vùi đầu vào sách vở thì biết gì là yêu đương mà thế này với thế nọ. Nó còn bé lắm, chưa muốn lớn đâu. Nhưng, có lẽ một đứa như nó mới đáng phải lo, khi nó gặp anh, con tim nó mới biết thế là loạn nhịp. Mối tình đầu của nó nhẹ nhàng đến lạ kì.

Anh là huấn luyện viên của lớp nó, hai anh em hay trao đổi nhau nhiều điều từ chuyện nhỏ nhặt đến chuyện to đùng như con thạch sùng. Anh lắng nghe nó nói, rồi góp ý từng chút, đôi khi là nạt nộ nữa. Nó bướng lắm, chỉ với mình anh thôi, duy nhất anh. Nó vui, trái tim nhỏ bé của nó bất chợt rộn nhịp.

Một hôm, nó đang ngồi học bài thì nhạc chuông điện thoại quen thuộc vang lên, là điện thoại của anh. Hơi lạ, bình thường anh không bao giờ điện giờ này cả, anh thừa biết là nó đang học mà. Nó như mọi lần nghe điện của anh, nín thở, chờ anh lên tiếng trước…

Sáng Chủ Nhật trời đẹp vô cùng. Xanh, trong veo, những vầng mây trắng cứ lởn vởn bay ngang. Nó thèm được đi rông quá. Bình thường, mỗi khi như vậy là nó xách chiếc xe đạp ra lòng vòng hết mọi ngõ ngách ở Huế, lếch từ nhà sách này đến nhà sách nọ, hết bờ Bắc rồi bờ Nam sông Hương, tha tha thẩn thẩn hết một ngày. Nhưng hôm nay, thì nó có việc rồi, hẹn tuần sau vậy. Nó mặc áo phông xanh dương với quần jean sáng màu, áo khoác màu kem nữa. Nó ngắm mình một lần nữa rồi vác balo thẳng ra đầu hẻm. Đúng 7h30, anh đã ở đó, đưa cho nó cái mũ bảo hiểm rồi bảo lên xe. Nó răm rắp nghe lời anh, không thắc mắc gì cả. Nó không hỏi anh sẽ chở nó đi đâu cả, cứ thế yên lặng mà ngồi sau anh thôi. Nó giống như một con cún, ngoan ngoãn nghe lời anh. Anh chở nó đi dạo lòng vòng Huế, nó thích lắm, giờ đây nó không phải đi một mình nữa rồi.

… Anh bảo là yêu nhau, nó ngượng ngùng gật đầu rất con gái, lần đầu biết yêu, biết bối rối.

Giờ thì sao? Nó không hiểu nỗi mình nữa, cần gì đó,… cần một khoảng không cho trái tim nhỏ bé.

Theo Yume

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.