Home » Tâm sự » Em, anh và cô ấy

Nếu không có sự cố em để quên giấy khai sinh của con gái ở nhà, em phóng xe về vội vã thì không thấy anh đang nói âu yếm qua điện thoại rằng “anh nhớ em, cưng ạ”.

Em đứng chôn chân xuống đất, như trời trồng. Câu nói này lặp lại điệp khúc và từng nói với em ngày xưa chúng ta từng yêu nhau.

Rồi hôm đó anh về muộn, mệt mỏi nhưng đầy vẻ mãn nguyện. Một luồng điện nóng ran chạy khắp cơ thể em, và em kinh hãi phải ngồi ăn cơm cùng bàn với anh, nhìn anh nói cười với con gái yêu, mà nuốt nghẹn.

Một đêm và nhiều đêm sau mất ngủ, chiến tranh lạnh bắt đầu. Nhưng tâm gan như lửa thiêu, ngột ngạt và nhiều lúc em muốn điên lên, muốn xé toang hết thảy mọi thứ.

Ảnh minh hoạ

Ngoài 30 tuổi, đủ chín và mặn mòi, ấy vậy mà những cuộc cãi vã luôn nổ ra khi chúng ta ngồi ở công viên Bách Thảo, để tránh cho con gái yêu biết, chúng ta như cô hề, chú hề diễn vai dở trong chính ngôi nhà của mình.

Có lúc em đã muốn băm nát quần áo của anh, nhưng vẫn phải giặt là tử tế. Anh ra ngoài tươm tất, ai cũng bảo đó là có bàn tay người vợ tuyệt vời phía sau. Em đã bao lần nuốt khan nước mắt.

Ra hồ Tây lúc sương còn nhạt nhòa, khóc khản hơi rồi về. Anh thấy em khản tiếng, đi liêu xiêu, rồi làm vỡ bát thì tự đi dọn bếp cho em. Anh ân hận biết lỗi vì cô ấy có người tình khác giàu hơn anh và ga lăng hơn anh. Bạn em đã cho em những thông tin ấy. Nhưng em không vui không buồn. Vì cuộc sống của chúng ta kéo dài hơn 2 năm trong vai diễn gia đình hạnh phúc giả tạo đã làm em mệt mỏi.

Em đã xuống sức không phanh, một trận mổ nội soi u máu. Một trận sốt xuất huyết khiến em ra đi bất cứ lúc nào đã cứu vãn cuộc hôn nhân của hai ta. Chúng ta thỏa hiệp quay lại, làm lại từ đầu, với lí do vì hai con thân yêu. Và kéo dài thêm mười năm yên ấm.

Nhưng thi thoảng trong cuộc tình vợ chồng, nước mắt em vẫn cứ chảy ra như chưa bao giờ được khóc. Tổn thương vẫn cứ là tổn thương. Không chữa được. Nhưng lúc ấy, anh từng trải biết vỗ về, biết chở che, biết cúi xuống mà em có sâu hận cũng đành lòng tha thứ.

Rồi chưa hết nỗi đau. Lúc em tuổi 50, lại có một người đàn bà sấn sổ yêu anh. Chị ta gọi điện gặp em, mặc cả hẳn hoi, ngã giá hẳn hoi để chị ta được yêu anh. Anh đã xử sự rất cao tay trong việc người đàn bà bão táp xuất hiện và lại biến đi mất tăm như sóng lừng.

Dội lên rất nhanh và lùi cũng nhanh. Hơn 5 năm sau, anh ốm dai dẳng, triền miên. Không còn hình bóng tráng kiện, đẹp trai, ga lăng như xưa. Có lần em phải đưa anh đi điều trị ở Viện Sức khỏe tâm thần, anh như một người ở đâu đó xuất hiện.

Thực ra khi đó, để trả thù anh thật dễ, nhưng em đã không làm thế. Em săn sóc anh tại nhà và chịu đủ những trận “xung phong” đổ vỡ bình hoa, chạn bát, chịu đủ cơn co cứng mê sảng của anh.

Thuốc trị liệu cũng biến anh thành người khác. Anh ngơ ngẩn và cười hiền lành như trẻ thơ. Có lúc lại tỏ ra yêu em như kẻ điên làm em sợ hãi run rẩy. Bác sĩ tư vấn cho em để một phòng điều trị cho anh nhưng khả năng chữa trị rất chậm.

Hai năm chín tháng sau, anh ra đi trong một ngày đông giá rét và mưa tầm tã. Người bác sĩ điều trị cho anh, nói rằng anh ở dạng tâm thần nhẹ, vì những chấn thương não hồi ở chiến trường, và những sang chấn tinh thần khác mà anh không đủ sức vượt qua.

Thế còn em, bác sĩ cho rằng sức chịu đựng của phụ nữ tốt hơn nam giới về nhiều phương diện, có khi khóc được cũng là một cách giảm nhẹ đau đớn. Khi nhìn vào lọ tro của anh, em đã nghĩ rằng giá như mình từng trải hơn, đã chọn tha thứ cho nhau thì đừng hành nhau, đỡ khổ biết bao nhiêu. Nhưng sức nặng của hiểu biết, của sự từng trải phụ thuộc vào lứa tuổi, vào văn hóa xử sự. Đó là cả một quá trình sống, học làm người của một người mẹ.

Thi thoảng em gặp người tình cũ của anh, cô ấy vẫn lòe loẹt như cào cào áo đỏ áo xanh. Còn kể rất to rằng, cô ấy đã bỏ chồng, sống một mình, còn cậu con trai học ở bên Úc. Cô ta đã đi học hát ca trù và hát quan họ, để bớt trống rỗng. Lại cười hơ hớ như chẳng có chuyện gì quan trọng trên đời.

Em đã nhìn vào mùa đông hanh khô với con đường đầy sương muối, năm xưa anh vẫn trở về cười hiền lành và có lần gục khóc bên cánh cửa chết lặng vì hối hận. Em đã tâm sự hết với con gái, hy vọng nó không lặp lại như em, về nếu có gặp hoàn cảnh này, cũng nên biết cách tha thứ để thực sự hạnh phúc.

Hoàng Việt Hoàng

PNO

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống