Home » Tâm sự » Đừng nuôi con như “gà công nghiệp”

Cha mẹ dù có thương yêu con đến đâu cũng không thể sống cả đời với chúng, nên tốt nhất là tập cho con biết cách thích ứng với cuộc sống, biết cách “miễn dịch” với những mặt trái của xã hội, để trưởng thành một cách tự nhiên.

Chị bạn làm cùng cơ quan tôi, năm nào tổng kết cũng đạt danh hiệu hai giỏi: “Giỏi việc nước, đảm việc nhà”. Chị luôn tự hào với mọi người về mái ấm dưới bàn tay “đạo diễn” của mình. Chồng chị làm ngành dầu khí, sống ở dàn khoan nhiều hơn ở nhà nên khi hai đứa con vào đại học, ngoan ngoãn, lễ phép, ai nhìn vào cũng bảo, đó là công lớn của chị.

 

 
Cha mẹ dù có thương yêu con đến đâu cũng không thể sống cả đời với chúng, nên tốt nhất là tập cho con biết cách thích ứng với cuộc sống

Tôi cũng nghĩ vậy, và thầm ước ao con mình lớn lên cũng được như thế. Nhưng một ngày, ghé nhà chị mượn tài liệu, gặp lúc chị không có ở nhà, ngồi nói chuyện với con gái chị – cô bé 20 tuổi, sinh viên năm thứ ba, tôi mới giật mình, vì hóa ra không phải các con đều phục chị như tôi tưởng.

Cháu kể: “Từ nhỏ, mẹ đã rèn hai anh em theo khuôn. Giờ nào học gì, làm gì, đều răm rắp. Cháu học ngữ văn, có năng khiếu viết báo, viết văn nên thường đi tìm đề tài; đôi khi đi với bạn bè hay tham gia các hoạt động ở trường. Thế mà bao giờ mẹ cũng quy định, 20g30 là “giới nghiêm”. Trong nhà, phòng riêng của hai anh em, mẹ có thể vào kiểm tra bất cứ lúc nào, khiến chúng cháu có cảm giác phòng riêng như phòng khách.

Hôm qua cháu ra quán net bên đường xem một đoạn phim về nạo phá thai. Ở nhà có internet nhưng cháu không dám xem, vì sợ mẹ thấy. Đang xem thì mẹ ra tìm, bắt gặp. Thế là mẹ nghi cháu có quan hệ hay “có vấn đề”, dù cháu chỉ xem để tìm hiểu, viết truyện ngắn. Cháu giải thích mãi mẹ vẫn không chịu hiểu. Cháu biết, mẹ quan tâm nên mới thế, nhưng mẹ không hiểu suy nghĩ của chúng cháu. Nhiều khi cháu thương thì thương mà cứ luôn phải giữ khoảng cách với mẹ”.

Chuyện cô bé khiến tôi phải nghĩ lại, vì xem ra, kè kè giữ con quá cũng không tốt. Không phải ngẫu nhiên mà một đứa trẻ vùng sông nước, dù chạy nhảy còn vụng về đã được bố mẹ thả xuống sông. Như thế, đứa bé sẽ không “nhát” nước, lớn lên mới theo nghề sông nước được. Con người sống là phải thích ứng. Quá trình thích ứng  đó phải diễn ra từ từ, dần thành thói quen, thành phản xạ.

Nếu một người luôn sống trong sự đùm bọc, che chở của người khác, tất nhiên sẽ không thể hình thành được những phản xạ khi va chạm với cuộc sống. Những con gà công nghiệp khi được thả ra sẽ chậm chạp và ngơ ngác hơn những con gà bình thường, vì đã quen được cho ăn uống đầy đủ, phản xạ tự kiếm ăn dần mất đi, không sớm thì muộn chúng cũng sẽ bị đào thải ở môi trường có sự cạnh tranh với những con gà bình thường.

Nhưng, để con tập thích ứng với cuộc sống không đồng nghĩa với việc cho con “độc lập hoàn toàn”. Xã hội ngày càng phát triển, kéo theo những mặt trái mà con trẻ rất dễ sa ngã. Còn nhỏ là game, chat chit, lớn chút là đua xe, đi “bão”, phim nóng phim lạnh, quán bar sàn nhảy,  tụ tập băng nhóm; nguy hại hơn là ma túy, mại dâm. Những cái đầu non nớt, tò mò rất dễ “thử cho biết” rồi nghiện lúc nào không hay.

Không phải cứ “cơm ăn ba bữa, quần áo mặc cả ngày”, đòi cái gì có cái đó là tốt. Quan trọng hơn là cha mẹ phải biết con cái đang nghĩ gì. Chuyện ở trường của con như thế nào? Bạn bè của con mình là những ai? Con đã bước vào tuổi nào, giai đoạn đó tâm lý có gì đặc biệt?… Sự sẻ chia có giá trị hơn gấp nhiều những cái gật đầu khi con cái đòi hỏi, để rồi, không biết con sử dụng với mục đích gì.

Vì vậy, tôi nghĩ, “úm” con quá con không thể lớn được, nhưng “thả” quá con sẽ dễ trượt ngã, còn nguy hại hơn! Cha mẹ phải định hướng con cái từ bé. Nếu một đứa trẻ biết tập và tự đánh răng từ bé; đi biết thưa, về biết chào; lớn chút biết quét nhà, lau rửa ấm chén; rồi cắm nồi cơm, nhặt rau; sống trong tiếng cười ấm cúng và sẻ chia cùng cha mẹ, thì nhất định lớn lên nó sẽ biết cách sống đẹp với cuộc đời.

Cha mẹ dù có thương yêu con đến đâu cũng không thể sống cả đời với chúng, nên tốt nhất là tập cho con biết cách thích ứng với cuộc sống, biết cách “miễn dịch” với những mặt trái của xã hội, để trưởng thành một cách tự nhiên. Hãy tìm cách hướng dẫn, biết đặt niềm tin vào con mình, có vậy con cái mới thể hiện được năng lực bản thân và từng bước phát triển vững vàng

Theo Phụ nữ

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống