Đi thật sớm… Về thật trễ. Nhé anh!

 Sài Gòn lạ quá phải không anh?

Bây giờ là mùa Hạ, phố sẵn sàng cho những cơn mưa bất chợt. Em vẫn lơ mơ về nơi nào là bởi vì em yêu những mùa xa tít đằng kia. Sài Gòn chỉ hai mùa mưa nắng nên những kẻ lãng du vẫn thường đi tìm thứ mình không có, em cũng thế đấy người yêu ạ!

Không biết có ai như em không? Người ta thì mải cặm cụi lướt theo nhịp sống mà em thì ngồi thừ đây café với tình ca lãng mạn. Mơ mộng quá không tốt đâu! Có người bảo em như thế. Biết sao đây? Em không giỏi nắn nót cho cuộc đời mình tròn đẹp mà cả ngày chỉ thích chơi đùa với Cún, thích nhảy nhót lăn tăn với vài ba con chữ. Biết đâu trong vô số lựa chọn, niềm vui giản đơn có khi đọng lại nhiều yên bình… Chứ em thấy ngoài kia lắm nẻo rối ren… hơn thua nhọc nhằn. Như hôm qua, anh nhớ không? Vì một chút ghét bỏ mà người ta bộc lộ bản chất hẹp hòi. Đấy! Sợ chưa?

1365585311_Bagan
Hà Nội mùa này chắc ấm áp hơn vì đã qua cái lạnh buốt da. Sài Gòn thì trời bắt đầu nung nấu những hỏa châu và hầm hập chiếc ô trên đầu. Nắng quá, mọi người ra phố một tí là quay quắt chạy về với căn phòng phải có… máy lạnh. Thế chứ nhỡ trời bất chợt mưa, người ta cũng chẳng mấy vui. Nắng xanh mưa dịu biết khi nào là phải lúc? Như con người em cũng vậy. Cảm xúc có khi thật đầy rồi quay qua cạn kiệt.
 Tháng Tư bắt đầu cho những dự định, vậy mà em thấy mình lười sao ấy! Chắc tại nuông chiều bản thân quá nên lãng đãng bềnh bồng. Thú thật em có những giấc mơ tầm thường mà lạ lắm. Em ước sáng ngủ dậy tự dưng có thêm đôi cánh bay lượn vòng tròn hít hà vui thú. Chứ ngồi một chỗ sao mà chật chội nôn nao ở trong lòng. Anh biết không? Cả ngày mà không cho em hát ca chắc là buồn chán lắm. Còn nữa, phải gặp bạn bè chat chit nhắn tin, có cả làm thơ đấy anh. Ơ hay, hình như không phải đi làm kiếm tiền à? Rồi mình sẽ sống sao? Đợi ai nuôi cơm đây? Phải em không đó?

Mùa này nơi ấy người ta có hay dắt tay nhau ra hồ ngồi hóng mát không anh? Sài Gòn lạ lắm… Những con đường đẹp nên thơ đến thế mà sao em tìm mãi không thấy đôi tình nhân nào dắt tay đi bên nhau dưới tán lá mượt mà, mát rượi. Chỉ mỗi hồ Con Rùa là người ta xúm xít loai choai. Anh biết rồi đấy, em không thích nơi nào ồn ã quá đâu! Em chỉ thích lang thang vi vu tìm nghe tiếng nước chảy, có gió rì rào hay những thanh âm chừng như tĩnh lặng. Anh biết nơi nào không? Đưa em đi với!
 Tháng Tư, dẫu cho nắng nóng bức bối cũng đừng muộn phiền nhé anh. Chừng vài ngày mưa sẽ tới, sẽ tắm mát những tâm hồn già cỗi và bắt người ta phải hẹn hò. Hay là, hẹn hôm nào chúng ta đạp xe loanh quanh phố xá nghe ngóng hương thơm của cỏ cây hoa lá.

Đi thật sớm… Về thật trễ. Nhé anh!

Theo Yume

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.