Home » Tâm sự » Cửa trái tim đã suýt mở rồi lại đóng

Có ai đó đã hỏi và muốn bên em trọn đời nhưng em vẫn chờ một câu nói quan trọng từ phía anh, thế thì em phụ thuộc vào anh nhiều quá nhỉ.

Cũng lâu rồi anh nhỉ, mình chỉ gặp nhau và trò chuyện trên yahoo messager, không hò hẹn, không đi chơi và không quan tâm. Anh có nhớ em không? Chắc là không rồi. Nếu nhớ anh đã nhắn tin và đã sang thăm em. Anh có muốn hiểu em không? Chắc là không rồi vì nếu muốn hiểu anh đã gặp gỡ em cùng tụi bạn thân. Anh có quan tâm và lo lắng cho em không? Chắc chắn không vì nếu có anh đã không nhạt như thế khi em ốm phải không anh?

Lần đầu gặp, anh khác xa những hình dung của em về anh trước đó, em còn tưởng nhầm anh là người khác, thật ngại! Em không nghĩ là anh bình thường và giản dị như thế, tự nhiên em lại thấy vui hơn vì điều đó, giản dị nhưng thật tự nhiên.

Anh làm em vui và cảm thấy mình được quan tâm với những tin nhắn ngăn ngắn, dễ thương và hơi ngố một chút. Em yêu những messager đó. Mỗi ngày em cảm nhận được dường như mình đang được ai đó yêu thương và mình cũng bắt đầu yêu thương ai đó, lòng em bớt chai sạn và trái tim em được đánh thức sau cơn hôn mê dài.

Có nhiều lúc muốn yêu anh nhưng lại sợ sẽ không đi đến đâu, sợ lại bị tổn thương một lần nữa. Em đã nghĩ rằng mỗi lần như vậy mình sẽ lớn hơn, trái tim đã được làm quen với những vết thương thì lần sau nó sẽ bớt đau hơn nhưng có lẽ không phải vậy. Em sợ cái vòng tuần hoàn ấy vì thế em không dám tiến đến, không dám yêu và không dám nhớ.

Nhiều lần rồi nhớ anh lắm nhưng dặn lòng không được nhớ, không được nhắn tin, không được cầm điện thoại gọi vì lòng tự kiêu của đứa con gái nó trỗi dậy và cũng sợ mình lại lao vào vòng xoáy đó rồi khó mà thoát ra được.

Lúc đầu tưởng là hợp, tưởng là yêu nhưng về phía anh chắc không như thế phải không? Em không hiểu, không biết là anh vô tâm hay anh mới chỉ thích thôi chứ chưa yêu em, mà thực lòng em cũng không biết mình có yêu anh hay không? Tình yêu dễ đến vậy sao, em nhớ là với mình thì nó không thế, không thể dễ dàng như thế vậy mà sao lòng em lại vương vấn?

Có những điều em còn băn khoăn liệu mình có nên tiếp tục tiến nữa không, sẽ lại chịu đựng sự vô tâm và ích kỷ của ai đó trong khi mình có quyền lựa chọn cơ mà, vì đâu phải chỉ mình anh quý mến em?

Nhiều lúc em muốn vứt béng cái điện thoại đi vì cả ngày anh không nhắn tin, nhưng đến lúc cho nó vào một xó rồi thì tin nhắn của anh lại lọt vào đó làm em phải đọc và reply. Có ai đó đã hỏi và muốn bên em trọn đời nhưng em vẫn chờ một câu nói quan trọng từ phía anh, thế thì em phụ thuộc vào anh nhiều quá nhỉ.

Em không muốn nghĩ nữa, thôi thì cứ để mặc nó trôi, mặc cho tình cảm của anh dành cho em đến đâu thì đến, hình như sự vô tâm của anh đang dần kéo cánh cửa trái tim em về trạng thái khép kín và chai sạn như lúc đầu, tạm biệt nhé anh người mà em quý mến!

VnExpress

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống