Home » Tâm sự » Chuyện tình buồn

Từ thời học cấp ba, tôi đã được các bạn gọi là hoa khôi của trường, nhiều bạn trai để ý muốn làm thân

Cũng suốt thời cấp ba, ba tôi – một người hết sức khó tính và nghiêm khắc – cấm tôi giao du bạn bè. Ông cho rằng việc tôi có kết quả học tập không tốt là do chơi bời đàn đúm với lũ bạn trai vô công rỗi nghề. Bởi thế, tôi không có nhiều bạn bè và luôn cảm thấy tủi thân, tự ti vì điều đó.

Năm nhất ở trường cao đẳng, tôi gặp anh. Anh đã là thầy giáo cấp ba và được trường cử đi học cao học, tình cờ vào thăm em gái cùng phòng ký túc với tôi. Ngay từ lần gặp đầu tiên, chúng tôi đã tìm thấy sự đồng cảm trong tính cách của nhau.

Anh rắn rỏi, mạnh mẽ, đôi mắt sáng kiên nghị. Chính điều đó đã hút hồn tôi, giúp tôi từng bước thoát khỏi mặc cảm ngăn cấm của ba.

Rồi chúng tôi yêu nhau, dịu dàng và nồng nàn. Biết tôi yếu đuối, nhạy cảm, dễ tủi thân lại xa nhà, anh vừa chăm chút quan tâm vừa khuyến khích cá tính tự tin, tự lập trong tôi. Sau này nghĩ lại, tôi vẫn biết ơn anh – người thầy đầu tiên dạy tôi hãy đứng vững trên đôi chân của mình.

Thế nhưng tôi yêu anh mãnh liệt mà vẫn đầy âu lo. Tôi lo sợ ba phát hiện chuyện của chúng tôi. Trước khi tôi xa nhà đi học, ba đã cảnh cáo tôi không được vướng vào yêu đương ở trường, đáng lo hơn là ba đã nhắm sẵn cho tôi một anh trong làng vừa đi Tây về.

Nỗi lo lắng nhiều khi làm tôi phân tâm khi ở bên anh. Anh hỏi han, tôi không thể giấu. Anh nói cả hai đứa sẽ cùng cố gắng vượt qua. Tôi tin cậy vào anh.

Hè năm hai, tôi đưa anh về giới thiệu với ba. Ba nhìn anh đầy dò xét, nét mặt đăm đăm không cảm xúc. Câu chuyện nhạt nhẽo, xa lạ như đuổi khách. Anh về, ba giận dữ, la mắng và đòi đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi cố giải thích nhưng chỉ càng khiến ba giận dữ. Tôi chỉ biết khóc…

Những lần sau anh đến đều phải tắt máy từ xa, dắt xe vòng ra sau nhà chú tôi để tránh ba tôi phát hiện. Rồi tôi tìm lý do qua nhà chú để gặp anh. Những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi và tội nghiệp của chúng tôi là nhờ có tình thương của chú thím. Nhưng rồi ba cũng phát hiện, ba giận luôn cả chú thím và cấm anh gặp tôi…

Kết thúc khóa học, anh về trường. Ngày chia tay, anh nhìn vào mắt tôi nói rằng “anh yêu em nhưng có lẽ chúng ta không có duyên”. Tôi khóc òa, dự cảm những bất an của tình yêu. Thời gian sau, tôi biết tin anh lấy vợ, một đồng nghiệp trẻ.

Giờ đây, tôi cũng đã lập gia đình. Chồng tôi không phải là anh chàng giàu có ba tôi nhắm từ trước mà là một kỹ sư máy tính, bạn học thời phổ thông của tôi. Bao nhiêu năm, giờ tôi đã điềm tĩnh và chín chắn hơn, tôi tự biết mình nên hài lòng và trân trọng hạnh phúc đang có. Nhưng không hiểu sao, nhiều lúc kỷ niệm xưa lại ùa về làm tim tôi nhói buốt…

Theo NLĐ


No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống