Home » Tâm sự » Choáng váng vì cảnh “mây mưa” giữa chồng và… mẹ

Có nằm mơ tôi cũng chưa bao giờ đến, nhưng hôm nay thì mọi chuyện đã rõ ràng, chính mắt tôi thấy anh bấm chuông cổng, mẹ mặc áo satin hở cổ ra đón con rể một cách tình tứ.

Ba tiếng đồng hồ đứng bên ngoài cửa chờ đợi, tôi đã dằn vặt rất nhiều. Tôi không biết sẽ phải phản ứng thế nào khi họ bước chân ra từ ngôi nhà ấy. Bởi vì họ là những người mà tôi yêu thương, chồng và mẹ tôi…

Có nằm mơ thì tôi cũng chưa bao giờ nghĩ hai người họ sẽ làm cái chuyện đáng sợ ấy. Nhưng hôm nay thì mọi chuyện đã rõ ràng, chính mắt tôi thấy anh bấm chuông ở cổng. Mẹ mặc cái áo satin hở cổ chạy ra đón con rể một cách tình tứ. Anh còn kịp hôn lên bờ vai mẹ trước khi hai người cùng bước vào nhà. Căn nhà mà tôi đã gắn bó suốt hơn hai mươi năm với bao nhiêu kỷ niệm với mẹ.

Không hiểu sao tối nay, tôi lại sợ hãi không dám tự tay tra chìa khóa mở cửa bước vào. Cánh cổng đóng kín, ánh điện ở phòng ngủ của mẹ trên tầng hai đang sáng bỗng tắt ngấm. Tôi bấm số gọi điện cho anh thì anh bảo đang bận tiếp đối tác. Đối tác của anh là mẹ vợ sao? Sao anh phải lừa dối tôi như vậy? Tôi lại gọi điện cho mẹ. Mẹ  bảo đang đi Chùa Hương cùng mấy bà bạn đến hôm sau mới về. Họ đang ở bên nhau mà lại cùng lừa dối tôi.
Tôi đau khổ tự đặt ra bao nhiêu câu hỏi. Tại sao lại như vậy? Tại sao không phải là người khác? Tại sao lại là mẹ tôi, người mẹ tôi yêu thương hết mực? Tôi có thể tin rằng mẹ sẽ phản bội lại con gái hay không?

Đáng ra tôi phải biết sớm hơn, có thể tôi sẽ không phải chứng kiến cái cảnh này, cũng không phải lầm lũi chôn chân bên ngoài suốt mấy tiếng đồng hồ như thế này. Nhưng chữ “ngờ” tôi học được muộn quá chăng?

Tôi chờ, chờ mãi mà cánh cửa vẫn đóng im ỉm. Nếu dũng cảm hơn, tôi đã có thể đối mặt được với những gì mà tôi nên biết, cần phải biết. Nhưng tôi sợ, sợ chạm mặt họ.

Tôi đứng đây để làm gì? Chờ đợi gì? Tôi sẽ hét vào mặt mẹ lời căm thù ư? Tôi có thể căm thù người đã sinh ra tôi, yêu thương và nuôi nấng tôi suốt hai mấy năm qua? Cả người đàn ông ấy nữa, anh là chồng của tôi, là bố của đứa con tôi. Tôi có thể căm thù hai người họ? Càng nghĩ thì trái tim tôi ngày càng tan nát.

Nước mắt tôi cứ thế lăn dài trên má, mặc những ánh mắt xa lạ của người qua đường. Nếu như khóc có thể giúp tôi tin vào sự trong sáng của hai người tôi tin yêu ấy thì tôi sẽ khóc nữa, khóc mãi. Nhưng nước mắt tôi cứ lăn dài mà căn phòng ấy vẫn khép kín.

Tự nhiên tôi nghĩ đến những chuyến công tác dài ngày trước đây, khi ngôi nhà chỉ còn lại mẹ và chồng với đứa con nhỏ. Biết đâu mẹ và anh cũng “tranh thủ” với nhau như tối nay? Đôi mắt tôi cay xè, mặn chát. Tôi có hơi quá đáng khi nghĩ về mẹ như vậy hay không?

Thi thoảng tôi vẫn vô tình bắt gặp những ánh mắt khác lạ mà mẹ dành cho con rể. Kể ra thì tôi ít khi để ý. Mà nếu có để ý thì ai lại nghĩ sẽ có cái ngày hôm nay? Khi ấy tôi chỉ nghĩ rằng mẹ cũng thương anh như con ruột.

Có phải vì nỗi khổ tâm của mẹ quá nhiều? Nhất là khi mẹ biết bố có bồ. Bồ của bố chỉ bằng tuổi của tôi, mẹ lăn ra ốm cả tháng trời. Bố mẹ là vợ chồng chỉ còn trên danh nghĩa. Tình cảm của mẹ chỉ còn biết dành cho tôi. Chưa có cái gì tôi muốn mà mẹ không đáp ứng. Rồi trong cuộc sống của mẹ con tôi đã mất dần bóng hình bố. Biết những gì mà mẹ đã chịu đựng, tôi càng yêu thương mẹ hơn.

Đến khi tôi có người yêu, mẹ mừng vì tôi đã lớn. Nghĩ lại cái ngày tôi đưa anh về nhà giới thiệu, mẹ ưng anh lắm. Những cử chỉ quan tâm mà mẹ dành cho người yêu tôi khiến tôi rất yên lòng. Thi thoảng anh đến ăn cơm cùng mẹ con tôi. Những gì mà anh làm cho tôi đủ để tôi biết anh yêu tôi chân thành. Khi chúng tôi cưới nhau, mẹ đã khóc thương tôi rất nhiều! Tôi đã kính trọng mẹ, yêu thương mẹ biết nhường nào!

Vậy mà hôm nay tôi lại có cảm giác cô độc. Bỗng nhiên tôi trở nên bế tắc giữa hai người mà tôi yêu thương nhất, mẹ và chồng tôi!

Theo 24h
Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống