Home » Tâm sự » Cha tôi

Ngày tôi còn bé, ba mưu sinh bằng chiếc xe ba gác đạp, mẹ tôi làm việc tại một cửa hàng quốc doanh. Sau này, cửa hàng giảm biên chế, mẹ ở nhà nội trợ.

Lúc đó, gánh nặng kinh tế đổ dồn lên vai ba. Ba đẩy xe rời nhà từ sáng sớm và trở về khi trời tối mịt. Tôi đã nhiều lần nhìn thấy ba về nhà với chiếc áo bạc màu ướt đẫm mồ hôi. Những bữa cơm của gia đình luôn có tô rau muống luộc với củ cải kho mặn. Vậy mà cả nhà ăn rất ngon lành. Ba không bao giờ ngồi quán uống cà phê, vì theo như ba nói, uống như vậy mắc tiền… Ba mua cà phê xay về nhà tự pha. Có lẽ quen với cuộc sống vất vả từ thuở nhỏ nên ba tôi sống rất cần kiệm. Đi xe đạp bể bánh, ba tự vá; xe gãy căm ba cũng tự thay. Ba chi tiêu dè xẻn nhưng lại không bao giờ để con cái thiếu thốn. Hồi ấy, tôi rất thích ăn trái vải. Dù vào lúc vải nghịch mùa, giá rất cao, nhưng ba vẫn mua cho tôi. Tết đến, ba chở tôi đi mua quần áo mới, còn ba thì mặc lại những bộ quần áo cũ, ba bốn năm tôi mới thấy ba mua sắm cho mình một lần…

 


Ảnh: Internet

Năm tôi học cấp III, ba chuyển sang làm công nhân hãng nước đá nên cuộc sống nhà tôi tương đối dễ chịu hơn. Căn nhà được sửa chữa nới rộng nên ba vui mừng lắm. Cuộc sống bớt khốn khó hơn xưa, nhưng so với những người chung quanh thì nhà tôi vẫn còn nhiều khó khăn. Công việc của ba thay đổi liên tục, từ hãng nước đá sang hãng giấy rồi thành nhân viên giao hàng cho một công ty hóa mỹ phẩm. Ba thường khuyên hai chị em tôi hãy cố gắng học. Ba nói: “Ngày xưa ông bà nội con đông, không có khả năng để lo cho các con học hành đến nơi đến chốn, nên ba và các chú phải tay lấm chân bùn mới kiếm ra tiền. Tụi con thương ba mẹ và biết nghĩ cho tương lai của chính mình thì hãy ráng học hành chăm chỉ để sau này không cực khổ như ba mẹ”.

Hôm tôi nhận được giấy báo trúng tuyển, ánh mắt ba lấp lánh niềm vui. Gặp ai ba cũng khoe “con gái tôi đậu đại học rồi, tôi làm cực đến đâu cũng không thấy mệt…”. Tôi ứa nước mắt vì thương ba. Hiện tại, tôi đang học năm cuối đại học. Để phụ giúp phần nào gia đình, tôi vừa học vừa làm thêm công việc bán bảo hiểm xe máy, tiếp thị mỹ phẩm và làm hoa voan… Đôi khi bán được hàng, tôi mua cho ba những món ăn mà ba thích nhưng lần nào tôi cũng bị ba rầy: “Tiền kiếm cực khổ lắm, còn để dành trang trải việc học. Sau này thành đạt rồi lo cho ba cũng chưa muộn mà…”.

Tôi ước ba mẹ khỏe mạnh bình an, để chị em tôi có cơ hội phụng dưỡng, báo đáp công ơn trời biển…  

Thanh Tuyền

Theo PNO

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống