Home » Trẻ em » Ngừa bệnh tăng động, kém tập trung

Theo các chuyên gia tâm lý, cuộc sống bận bịu thời hiện đại làm nhiều người cha, người mẹ không còn thời gian quan tâm đến con. Đây là một trong những nguyên nhân gây nên bệnh tăng động, kém tập trung ở bé.

Khái niệm tăng động, kém tập trung

Theo bác sĩ Phạm Ngọc Thanh (Trưởng khoa Tâm lý Bệnh viện Nhi Đồng 1 TP HCM), đây là một bệnh lý về thần kinh, xuất hiện ở bé trước 7 tuổi, 12% bé ở độ tuổi đi học có những triệu chứng này.

Tăng động, thiếu tập trung có thể là bệnh nhưng cũng có thể là triệu chứng của một rối loạn thần kinh khác. Tuy nhiên, bệnh chỉ được xác định khi có tối thiểu 6 triệu chứng và kéo dài liên tục trong 6 tháng. Ngoài ra, những biểu hiện này của bé xảy ra trong gia đình và trường học.

Phần lớn nguyên nhân bệnh chưa được xác định. Tuy nhiên, các chuyên gia tâm lý cho rằng, vào khoảng thời gian sắp 7 tuổi, bé thường rơi vào tình trạng lo âu, trầm cảm. Trong khi người lớn bị trầm cảm thường nằm ủ rũ, mệt mỏi thì bé lại thể hiện sự lo lắng bằng những hành động thái quá hay khuấy động không gian yên tĩnh để tạo sự chú ý của người khác.

Triệu chứng của bé bị kém tập trung:

Không chú ý chi tiết và hay phạm lỗi do lơ đễnh.

Khó tập trung chú ý khi học và chơi.

Thường có vẻ không nghe khi được nói trực tiếp.

Không theo kịp và hoàn thành công việc.

Khó tổ chức công việc.

Tránh né, không thích làm việc cần tập trung trí tuệ.

Thường làm mất đồ.

Thường quên công việc hàng ngày.

Triệu chứng của bé có bệnh tăng động:

Cựa quậy bàn tay, chân hoặc ngọ ngoậy trên ghế.

Thường bỏ ghế lúc đang học tập.

Chạy hoặc leo không thích hợp.

Khó chơi một cách yên ắng.

Thường đi hoặc làm như đang ngồi trên xe máy.

Thường nói quá nhiều.

Thốt ra câu trả lời trước khi chấm dứt câu hỏi.

Ít kiên nhẫn chờ đến phiên mình.

Thường cắt ngang hoặc xâm lấn người khác.

Thay đổi bệnh của bé bằng cách làm bạn cùng con

Đây là bệnh thường gây khó chịu cho mọi người xung quanh như hay ngắt lời người khác, xáo trộn không gian yên tĩnh… và còn có nguy cơ ảnh hưởng đến tính mạng như qua đường không nhìn tín hiệu đèn… Là chuyên gia trong ngành, bác sĩ Thanh từng tiếp xúc với nhiều trường hợp “nổi loạn” chỉ để tạo sự chú ý và được cha mẹ quan tâm hơn. Điển hình là trường hợp của một bé trai 8 tuổi rất thông minh nhưng có sở thích với những món đồ chơi của con gái. Phụ huynh lo lắng giới tính bé bị ảnh hưởng nên cấm đoán. Cậu bé phản ứng bằng cách quậy phá để ba mẹ để ý đến mình hơn. Vì vậy, bác sĩ Thanh cho rằng, cha mẹ hãy dành thời gian chia sẻ và làm bạn cùng con. Tăng động kém tập trung là bệnh thần kinh nhưng có thể được điều trị bằng chính sự quan tâm và yêu thương của gia đình.

Một số biện pháp phụ huynh nên áp dụng

Làm chủ cảm xúc: Khi phụ huynh đang trong tình trạng giận, sợ, tự vệ, những cảm xúc này sẽ được thể hiện trong giọng nói, tư thế, hành động và ngôn ngữ. Vì vậy, trước khi làm điều gì, phụ huynh nên lắng lại một giây và nói “dừng lại, điều gì đang xảy ra?”. Sau đó, nhìn vào mắt bé, lưu ý đến tư thế, nét mặt, giọng nói và từ ngữ của bé. Sau đó, suy nghĩ điều gì đang xảy ra. Cuối cùng, phụ huynh sẽ biết được cảm xúc của bé và có thể xử sự trong trạng thái bình tĩnh và tích cực.

Thay đổi cách nói: hãy hạ thấp giọng và nói chậm hơn. Khi nói, nên nhìn thẳng vào mắt bé và dùng ít từ. Truyền đạt ý ngắn và đúng trọng tâm. Cần tránh dùng các từ “mày, còn kém” đi theo từ “luôn luôn, không bao giờ”, nên tập nói “tôi, không phê phán, tin cậy và tôn trọng”.

Thích nghi với thói quen lắng nghe: lắng nghe là then chốt trong sự giao tiếp giữa cha mẹ và con cái, thể hiện sự tôn trọng và lịch sự. Như tìm hiểu sự tích cực trong lời con bé nói, cố gắng hiểu ý con nói, trả lời con một cách tích cực không phê phán, nói lại cùng con những điều đã được nghe.

Cùng làm việc với con: trong quá trình đó, phụ huynh có thể đặt câu hỏi để giúp bé có suy nghĩ theo chiều hướng tốt hơn. Cởi mở trong quá trình thảo luận cũng giúp cha mẹ gần gũi hơn với con cái. Đặc biệt, không ra lệnh nhưng hãy đặt câu hỏi sẽ giúp bé suy tư và thảo luận sâu. Cần giữ sự vui tươi trong suốt quá trình trò chuyện với bé.

Theo Nguyên Hạnh
Phunuonline

One Response to “Ngừa bệnh tăng động, kém tập trung”

  1. Tăng động giảm chú ý không nên gọi là bệnh, vì đó là một hội chứng, hay nói đơn giản hơn, đó là một tình trạng – ( hội chứng ADHD : Attention deficit hyperactivity disorder ) và không phải do sự thiếu quan tâm chăm sóc, hay muốn nổi loạn quậy phá để được sự quan tâm của bố mẹ – Tình trạng ADHD là một rối loạn nhận thức – hành vi đã có mầm mống ngay từ nhỏ do những tác động đến bào thai của người mẹ và những nguy cơ khi sinh ( sinh mổ ) sau khi sinh ( mẹ ngưng cho bú sớm) – để điều trị cần có một chương trình can thiệp toàn diện, chứ không chỉ là việc cho dùng thuốc hay áp dụng một vài biện pháp tác động về cảm xúc.
    Các biện pháp được nêu ra trong bài viết trên chỉ có tác dụng tương đối với những trẻ đã lớn có nhận thức về hành vi “hiếu động” của mình và không thể gọi các trẻ này là trẻ ADHD được, nếu được quan tâm đúng mức thì trẻ sẽ làm chủ được cảm xúc của mình và sẽ trở lại bình thường . Còn đối với trẻ thực sự có tình trạng tăng động giảm chú ý thì ngay từ nhò ( từ 2 tuổi ) là đã có khả năng trở thành “siêu quậy” và trẻ không nhận thức hay kiểm soát được hành vi của mình, cũng như các biện pháp trên hoàn toàn vô tác dụng vì trẻ không hiểu gì hết.
    Việc dán nhãn một cách không chính xác về các tình trạng rối nhiểu của trẻ em mà điển hình là trẻ có những hành vi kỳ cục đều cho là tự kỷ, trẻ quậy phá thì cho là tăng động giảm chú ý là điều gây ra những ngộ nhận đáng tiếc cho các bậc cha mẹ, mà những người viết báo cần phải thận trọng.

    Trả lời
Kỹ năng cuộc sống