Home » Hôn nhân » Quá mệt mỏi khi chồng kỹ quá

Con gái rị mọ mãi, gần hết buổi tối mới xong bức vẽ thủ công. Em ngứa mắt, muốn hối con nhanh lên, nhưng sợ đụng phải câu nói dỗi quen thuộc của anh: “Làm cái gì cũng phải nhanh nhẹn như mẹ chứ con!”.

chong-kho-tinh-thuviengiadinh

Vợ chồng cứ giận hờn nhau vì cái tính kỹ lưỡng quá mức cần thiết của anh. Anh đi làm, ôm cả việc về nhà thức đêm cặm cụi làm, đến mức ăn bữa cơm cũng không ngon miệng. Em thắc mắc, sao anh không đề nghị sếp phân bổ lại công việc, anh đáp, việc ai cũng nhiều vậy thôi, phân công lại cái gì. Để ý, em mới biết, soạn một cái mail, anh phải mất cả buổi. Anh lướt chuột lên xuống, chăm chút từng dấu chấm dấu phẩy, từng câu từng từ, trau chuốt còn hơn cả ngày xưa viết thư tình cho em! Anh gọi một cuộc điện thoại thì đầy đủ, từ giới thiệu cho tới lý do, mào đầu, kết luận, không thể thiếu mục nào. Nhìn mớ sim rác anh thay liên tục mà em thấy xót, nhưng chẳng dám ý kiến. Anh gửi cho em tin nhắn, cũng mở ngoặc, đóng ngoặc, thậm chí chẳng phải một lần, cốt để giải thích ý anh thế này, không phải thế kia…
Anh đụng tay vào việc gì là phát sinh cái đó. Chuẩn bị thuốc cho con uống, anh mang lên nào bình thủy, nào chày cối để đâm thuốc, rồi cả một hũ đường… Nhờ anh pha một bình sữa cho con, cũng phức tạp không kém. Chẳng phải em là bà vợ cái gì cũng muốn tự tay làm cho nhanh, hay chê bai cáu gắt, nhưng có lẽ do anh hơi bị… cá biệt. Góp ý, anh khăng khăng, tính anh cẩn thận, cầu toàn, muốn tất cả phải thật hoàn hảo. Tại sao mình có thể cố gắng làm tốt hơn mà phải chấp nhận thứ loàng xoàng hạng hai? Lý lẽ của anh là vậy, em biết nói sao đây?
Đôi lúc, em lại tự hỏi, thật ra anh kỹ quá, hay do anh lề mề không biết thu vén? Em không biết nữa nhưng, giao cho anh chuyện gì đó, em cứ nơm nớp, không phải sợ hư việc, mà sợ không kịp thời gian, lỡ làng. Anh thường xuyên đưa con đi học trễ, vì thói quen hay lục cặp con “kiểm tra lại”, soạn tới soạn lui đồ đạc cho con.

Em vẫn nhớ, có lần mình đụng chuyện cãi nhau. Giọt nước chịu đựng tràn ly khi anh phân tích đủ điều, rằng lẽ ra phải thế này thế nọ, nguyên nhân thế nọ thế kia. Em kết luận một câu chẳng ăn nhập gì đến nội dung đang tranh cãi “Sao anh đàn ông mà… nói nhiều quá vậy?”. Khỏi phải nói, hôm ấy, chúng mình giận nhau đến thế nào.

Quẩn quanh mãi, rồi cũng có lúc em lựa lời chia sẻ với anh cảm giác… ức chế của mình khi anh kỹ lưỡng đến mức chậm chạp, ảnh hưởng đến cuộc sống chung của gia đình. Sao không cân đối hơn giờ giấc, mức độ quan trọng của từng việc để mà chăm chút? Anh gạt phăng, cho là em quá chấp nhặt, hay bắt bẻ nên mới thấy vậy, anh không thể vội vàng cẩu thả được. Chỉ thế thôi mà giữa chúng mình như có sự xa cách mơ hồ nào đó vì cách nghĩ, cách làm quá khác biệt. Điều em buồn hơn, là anh lẳng lặng “trốn” vào cái vỏ tự ái, chẳng suy nghĩ xem em góp ý sai hay đúng, có nên ghi nhận rồi điều chỉnh hay không… Vợ chồng đâm ra giữ kẽ, em chẳng bao giờ dám hối thúc anh việc gì, sợ gia đình xào xáo chỉ vì một thói quen anh không thể hoặc không muốn thay đổi…

Theo PNO

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống