Home » Hôn nhân, Bài viết mới » Lại câu chuyện mẹ chồng con dâu

Chẳng hiểu sao bà Thảo lại ghét con dâu thứ đến thế, cùng ở một nhà mà hai mẹ con ít khi nói chuyện với nhau. Chỉ khi nào có công việc bà mới phải miễn cưỡng nói hay khi nào có con trai về chơi bà mới tỏ ra niềm nở với con dâu.

Còn không cậy mồm ra bà chẳng nói với Hiền câu nào, nhà chỉ có hai người mà mẹ một nồi cơm con dâu một nồi cơm. Nhiều lúc Hiền khó chịu lắm hỏi cho rõ thực hư về thái độ của bà với bà thì bà chỉ nói câu:

– Nước sông không phạm nước giếng, cơm ai người ấy ăn việc ai người ấy làm, tôi không hỏi thì cô đừng nói khó chịu lắm.

– Nhưng trong nhà có mỗi hai mẹ con ra vào gặp nhau mà không nói gì con chịu không nổi.

Bà Thảo không đáp gì liền đi sang nhà con dâu cả ở cạnh nhà để chơi cho đỡ nhức mắt khi phải đối thoại với Hiền.

Ngày Hiền sinh em bé bà Thảo chăm con dâu được đúng 1 ngày trên bệnh viện, hôm đó Hiền mừng lắm tưởng sinh được cháu trai cho bà thì sẽ thay đổi mối quan hệ, nhưng không ngờ vừa về đến nhà bà đã xách luôn đồ đạc sang nhà chị dâu cả để ở.

Thái độ của mẹ chồng khiến Hiền hết chịu đựng nổi, cô gọi điện cáo chồng thì anh ấy lại khuyên bảo:

– Mẹ già rồi đổ đốn ra đấy chấp làm gì em, mà đã có mẹ em ở đấy lo gì.

Chồng đi làm nước ngoài nên hai vợ chồng nói chuyện anh ấy nghe không thấu nên Hiền chỉ biết cam chịu. Chị dâu vừa sang thăm cháu Hiền vội vã hỏi thăm:

– Cùng là chị em dâu chị nói thật cho em biết tại sao mẹ ghét em vậy còn cưng chị như con gái thế, chị nói cho em biết được không?

– Chị cũng không biết được đâu em.

– Không chị phải biết, chị nói cho em hay?

– Thì mẹ chê em vừa xấu lại không có nghề ngỗng gì còn con trai mẹ đi nước ngoài như đi chợ mỗi lần mang về cả vài trăm triệu đồng, mẹ thấy không muôn đăng hộ đối nên bà đã phản đối quyết liệt trước khi đám cưới em diễn ra nhưng chồng em thà chết cũng phải lấy em thế nên bây giờ bà mới có ác cảm với em như vậy.

– Em cũng nghe mang máng chuyện đó nhưng không ngờ mẹ để bụng vậy. Em cảm ơn chị đã nói thật lòng với em.

Cách sống của Hiền quá vô tư để rồi bây giờ cô mới hiểu tâm ý thực của mẹ chồng đối với mình.

Vết mổ chưa lành cô đã bế con sang nhà chị dâu gặp mẹ ở đấy Hiền liền quỳ xuống mà bảo:

– Mẹ ạ, nhà của mẹ hãy về đấy mà ở con không thể ngang nhiên cướp nhà trong khi mẹ phải đi ăn nhờ ở đậu, đây là cháu nội bà hãy bế và chăm sóc cháu tốt giúp con để giao cho bố nó.

– Mày đi đâu?

– Dạ con sẽ bay sang Hàn Quốc để sửa sang sắc đẹp một chút để cho hợp với mắt mẹ và con sẽ sang chỗ chồng con để làm việc còn bà chỉ việc ở nhà nuôi cháu, hàng tháng vợ chồng con sẽ trả lương bà 20 triệu đồng mỗi tháng.

– Cô tưởng mình là ai mà kênh kiệu thế? Tiền là của con trai tôi chứ không phải của cô đâu mà tiêu pha phung phí.

– Bây giờ chỉ một câu nói của con là con trai mẹ bị tống cổ về nước, mẹ đừng tưởng con trai mẹ giỏi giang là muốn làm chỗ nào cũng được nhá. Không có sự giúp đỡ của chị gái con liệu con mẹ có thoát khỏi nhân viên văn phòng lương tháng 4 triệu đồng một tháng không?

– Có chuyện đấy sao? Mẹ thấy thằng Thắng nó bảo nó tự lực cánh sinh hết không nhờ vả vào ai mà?

– Mẹ biết tính anh ấy rất thích sĩ diện rồi sao chịu nhận thua thiệt kém cỏi chứ.

Nghe Hiền nói xong bà Thảo không nói gì vội vàng mang đồ về nhà và từ đó có cái nhìn thân thiện hơn với cô. Tình cảm mẹ con cũng trở nên tốt đẹp hơn từ sau ngày đó.

THU THỦY

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống