Pin It
Home » Hôn nhân » Cô em vợ lười biếng

Nếu như chị em phụ nữ đi làm dâu sợ nhất là bà cô bên chồng, thì tôi đây lại sợ nhất là em vợ, không phải vì em ấy ghê gớm cứng cổ cãi tay đôi với anh rể mà sợ sự lười biếng ăn sẵn của cô em vợ.

Ngôi nhà chung cư mà chúng tôi đang ở là kết quả đóng góp của bố mẹ cả hai bên, nên việc em vợ đến ở cùng để đi học cho gần và đỡ tốn chi phí khiến tôi dù không muốn vẫn phải vui vẻ chấp nhận. Những ngày đầu, cuộc sống mấy anh em rất thoải mái nhưng có sống lâu mới hiểu lòng nhau. Hàng ngày vợ chồng tôi đi làm về muộn, vậy mà em ấy ở nhà chẳng nấu nổi nồi cơm, lần thì thấy em nằm ườn ra ghế xem ti vi khi thì mở đài inh ỏi nhảy nhót trong phòng.

Có lần thấy chướng mắt tôi bảo vợ:

– Em hãy dậy em ấy làm mấy việc nhà đi chứ mình đi làm về mệt rũ lại phải phục vụ cô em ăn chơi sao.

– Tính nó vậy đấy, em bảo nhiều lần rồi nó đâu có nghe, có lẽ việc học hành vất vả nên nó muốn thư giãn thôi mà, thôi kệ nó em chỉ làm vù tí là xong.

Sáng nào em ấy cũng đi học sớm còn tôi với vợ phải phân chia công việc cho nhanh còn đi làm. Tôi cú nhất là phải phơi những chiếc quần áo lót cho em vợ, lúc đầu tôi còn phơi đàng hoàng những lần sau bực bội quá tôi dùng mắc áo khểu khểu cho lên dây miễn sao không phải động vào nó là được.

Mà người đã lười lại mắc bệnh hay ăn, mua thì chẳng chịu mua cứ chị mua về thứ gì để trong tủ lạnh là vét sạch chẳng có ý có tứ gì để dành cho anh chị cả. Nói với vợ thì cô ấy cứ bênh em chằm chặp rồi phàn nàn tôi như đàn bà vậy. Mà cũng lạ chẳng hiểu làm sao tôi lại mắc cái tật hay soi mói chê trách em vợ thế chứ, mọi việc em ấy làm tôi đều  thấy ngứa mắt khó chịu vô cùng, lâu dần đâm ra ghét, mặt lầm lì và chẳng muốn nói chuyện với nó nữa.

Nhưng tôi không chịu nổi việc nó suốt ngày đưa người yêu về hú hí cả ngày trong phòng nên nhắc nhỏ nó:

– Lần sau nếu bọn em muốn làm gì thì ra ngoài nhà nghỉ khách sạn mà làm, chứ đừng làm ở đây anh thấy không thuận mắt.

– Em biết từ trước đến giờ anh chẳng bao giờ thích em luôn chê trách em đủ điều, có điều em nhịn không nói ra thôi, nay anh đã nói thì em cũng nói luôn ngôi nhà này cũng có phần của bố mẹ em đấy anh muốn đuổi em ra cũng không được đâu.

Đang trong lúc anh em căng thẳng thì vợ tôi lại kêu đau bụng khiến tôi lo lắng cuống quýt chở vợ đi viện, chẳng còn tâm trạng nào để ý đến em vợ nữa. Đang lúc chờ sinh vợ tôi bảo thiếu vài thứ nên tôi vội vã về lấy, do phóng xe quá nhanh nên tôi đã va quệt với một xe máy khác khiến cả tôi và người kia bị thương nặng. Chẳng còn biết gọi ai nữa tôi đành gọi điện cho em vợ để bảo cô ấy đưa đồ vào viện cho chị gái và nói qua tình trạng của tôi hiện tại.

Vợ đẻ chồng thì bị gẫy một tay và một chân tất cả đều nhờ cậy vào em vợ, vừa chăm chị mổ đẻ trong viện nó lại phải lo chăm anh rể trong đang nằm ở bệnh viện khác. Nhìn nó quay đi quay lại hai bệnh viện hết cả ngày tự nhiên tôi thấy thương nó quá vậy mà từ trước đến nay mình luôn ghen tị nói cạnh nói khóe nó.

Ngày vợ chồng tôi xuất viện, nó nào đã được nghỉ ngơi lại phải tất bật lo chăm chị chăm cháu và anh rể nữa. Tưởng nó lười biếng không biết làm gì ai ngờ nó làm mọi việc thoăn thoắt thậm chí còn nhanh nhẹn hoạt bát hơn cả chị gái nó. Nó phải nghỉ cả tuần để lo dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo, bế cháu, nấu ăn rồi dìu tôi tập đi, nhiều đêm nó thức thâu đêm bế cháu để cho chị gái ngủ có sữa cho cháu bú.

Nhiều lúc tôi khen ngợi nó nó cười bảo:

– Em không lười biếng như anh nghĩ đâu mà chẳng qua em mải chơi với lại anh chị siêng năng quá làm hết việc của em rồi đấy thôi. Từ giờ trở đi em sẽ không để cho anh chị thất vọng vì em đâu, anh hãy cố gắng đi lại nhiều vào để sức khỏe nhanh phục hồi là em mừng rồi.

Những lời nói việc làm của em vợ khiến tôi thấy mình thật ích kỷ nhỏ mọn như đàn bà, tôi cảm thấy xấu hổ trước những gì đã làm với em mà tự hứa sẽ thay đổi thái độ nhìn với em vợ để gia đình được vui vẻ.

V.A

Thẻ:
loading...

No comments yet... Be the first to leave a reply!

loading...
Kỹ năng cuộc sống