Home » Hôn nhân » Bình đẳng là mỗi người hài lòng với cho và nhận

 Đôi khi, tôi thấy đàn ông mới là phía bị đối xử bất công trong gia đình và xã hội Việt Nam. Lập gia đình, hầu hết đấng mày râu đương nhiên bị đặt lên vai trọng trách chăm lo kinh tế cho vợ con.

Nhưng, khi họ kiệt sức với công cuộc mưu sinh, thì việc giữ vợ ở nhà nội trợ, nuôi dạy con cái mà không phụ giúp việc nhà thì bị coi là gia trưởng. Như thế kể ra cũng không công bằng cho lắm. Nhưng nếu cảnh sống đó là đồng thuận của hai vợ chồng nhà ấy với nhau và họ sống ổn, cảm thấy vừa ý với sự phân công lao động thì đâu có gì là không bình đẳng. Chỉ bất công với người phụ nữ nếu chồng và xã hội coi thường vai trò người nội trợ và bất công với đàn ông nếu bị lên án: “Ổng chỉ biết kiếm tiền!”.

binh dang

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Trong chuyện tình dục cũng thế, phái nam nhiều người phải chịu đựng tâm thế xin xỏ và ghi nợ sau mỗi cuộc ái ân từ người đầu ấp tay gối. Trong khi nếu hoà hợp, hai bên đều khoái cảm như nhau và khi không thoả mãn, chúng ta có trách nhiệm ngang nhau vì đã không hiểu nhau hoặc không biết cách hướng dẫn người chung chăn gối làm cho mình hài lòng.

Khi chúng ta trách móc, đổ lỗi cho đối phương tạo ra sự bất bình đẳng, có bao giờ ta đã tự nhìn lại bản thân? Một anh bạn kể, vợ anh đòi mua sắm đủ thứ, ngoài chu cấp cho cô còn buộc phải lo cho gia đình cô như thể anh có nghĩa vụ in tiền. Có người bảo người vợ quá đáng, nhưng trong trường hợp cụ thể của người chồng này, tôi thấy họ “bình đẳng”. Vì anh cũng tuyên bố rằng cưới về là vợ phải có bổn phận coi gia đình chồng hơn gia đình mình, ngoài chăm sóc hầu hạ chồng còn trách nhiệm với cả dòng cả họ nhà chồng, sinh con chăm con cho chồng, còn anh yên tâm gắn cô vào vị trí vợ rồi có quyền tha hồ bay nhảy sau khi quăng tiền lương mỗi tháng… Cái sự “bình đẳng” giữa họ sao mà đắng xót dư vị tính toán cân đo đong đếm như vậy!

Chị bạn tôi, kết hôn với người chồng thuộc dạng đi làm về là nằm ườn ra đốt thuốc, xem TV trong lúc vợ nấu nướng, giặt ủi, dọn rửa… dù vợ cũng đi làm tám tiếng như chồng, song chị không phàn nàn về điều đó. Mỗi cuối tuần, anh sẽ ở nhà trông con, ăn thức ăn ngoài tiệm giao đến tận nhà cho chị đi mua sắm, ăn quán cùng bạn bè… Hiệp ước “bình đẳng” chỉ kết thúc khi chị không đi cùng các cô bạn gái mà đến một nơi có anh khác rửa chén sau bữa ăn cho mình, còn anh thì cuối tuần không trông con cho chị nữa mà cũng tìm vui chốn lạ. Chị kể tội anh vô trách nhiệm, anh lên án chị nhốt anh ở nhà như vật nuôi mà còn không thoả mãn. Và họ… bình đẳng chia tay!

Những câu chuyện ấy củng cố thêm một niềm tin rằng cuộc sống chung chỉ có thể bền lâu khi người ta biết yêu thương, trân trọng và có cái nhìn công bằng với nhau. Mỗi nhà mỗi cảnh, chẳng có công thức chung nào cho hạnh phúc và hôn nhân mà là thoả thuận uyển chuyển giữa hai người miễn họ đều hài lòng với phần mình cho và nhận. Trước khi chờ đợi ai đó cho mình bình đẳng, chúng ta nên biết phần mình và khi muốn được nhiều hơn hãy hiểu trước hết là nên cho đi nhiều hơn, nỗ lực nhiều hơn. Bình đẳng giới không phải để được sống theo cách như phái kia mà là mỗi bên được đánh giá, ghi nhận, đối xử xứng đáng với những gì mình làm.

ÁI NGUYÊN

Theo PNO

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống
wap tai zalo chat 2017 nhanh
  • Chăm sóc trẻ
  • Kiến thức gia đình