Home » Cách tỏ tình » Thực tại và những điều hoang tưởng về một tình yêu

(Thuviengiadinh.com) Lúc còn bé ngẫm tưởng rằng mọi chuyện trong tình yêu sẽ đẹp như trong phim, sẽ lãng mạn và có người nguyện chết vì mình, nhưng không đó chỉ là trên phim ảnh, và rồi lớn lên nó đã biết đâu là thực, đâu là mơ, cuộc sống có muôn ngàn lối để nó lựa chọn, chỉ cần chọn nhầm 1 lần là nó sẽ bị xoáy vào trong cái sai lầm ấy đến suốt cuộc đời nếu như nó không biết dừng đúng lúc.

Đôi khi nó tự hỏi mình về những câu chuyện tình trong phim, sao nó lãng mạn thế, sao mà nhiều cảm xúc thế đến người xem còn rơi nước mắt. Nó còn nhớ như in hôm nó xem một bộ phim Hàn Quốc mang tựa đề “Chuyện tình mùa đông” nó đã khóc khi mà Sang Hyuk và Joo Jin yêu nhau đến những giây phút lãng mạn, họ đã khóc, nó khóc và nhiều người xem cũng phải động lòng rung cảm. Nhưng với nó cũng chính cái thứ gọi là “tình yêu” đó lại không được như những gì nó mơ ước, không được nhưng thực tại mà còn muôn vàn điều khác nữa. Cũng vào mùa đông nó đã biết yêu và cũng chính mùa đông đã làm nó xa người yêu.

thuc-tai-hay-cs-hoang-tuong-thuviengiadinh

Đôi khi nó muốn con tim nó ngừng đập để tận hưởng những giai điệu cuộc sống mà không có bóng hình của ai đó, bóng hình của một người bây giờ như đã xa lạ. Nhưng nếu trái tim ngừng đập có nghĩa là lúc đó nó cũng ngừng thở như vậy đâu còn tận hưởng được hương vị của cuộc sống nữa. Nhưng suy nghĩ vẩn vơ xuất hiện trong tâm trí nó, lúc thì như tan chảy, lúc lại ồn ào đôi khi trong đó là sự lặng lẽ, ung dung mà chẳng ai có thể ngờ tới, ngay cả nó cũng không thể ngờ tới.

Trong căn phòng vắng, nó ngồi viết nhật ký, rồi lại xem phim, những điều đó cũng chẳng làm nó vui hơn khi nó xem một bộ phim buồn, thế là những dòng lệ lại tuôn rơi trên gò má hồng hào, xinh xắn ấy, nó khóc cho cuộc đời nó, khóc cho những ngày đã qua vì đã quá dại khờ và luôn mơ tưởng đến những điều không thể trong tình yêu. Nhìn vào có lẽ chẳng ai có thể hiểu nó đang nghĩ điều gì cần gì và tại sao lại thế, chỉ có con tim nó và tâm trí nó mới có thể hiểu được. Chạy một mạch ra ngoài quán khi trời đã là hơn 12 giờ đêm, thành phố đã vắng bóng người đi lại, chỉ còn lại vài hàng quán ăn đêm nằm rải rác dọc các con phố. Cứ đi qua mỗi hàng quán mà đang có vài thanh niên ngồi đó là những ánh mắt hau háu nhìn vào nó như muốn “ăn tươi nuốt sống”.  Nó ngượng chín cả mặt khi trời đã khuya một cô gái lại chạy ra đường và vào nơi có nhiều con trai tụ tập, nó đi qua vài hàng quán nhưng hầu hết quán nào cũng đông khách, đi được một quãng thì thật may có một quán vắng khách, nó quyết định đi vào đó. Nó nhìn bà hàng quán như thúc giục rồi nói cuống quýt “cho cháu một trai rượu quê với ạ” bà chủ quán hiểu ý đã đưa cho nó 1 chai rượu nhỏ và hỏi nó cần thêm đồ ăn gì không? Nó lắc đầu đưa trả tiền hàng quán mà không lấy lại tiền thừa. Nó chạy một mạch về phòng mặc cho những chàng trai trẻ kia đang trêu chọc nó.

Về đến nhà nó chỉ biết đóng cửa phòng lại rồi lặng lẽ một mình uống rượu, một chai rượu quê nhỏ thì nó mới chỉ uống hết ¼ thế mà đã say và nó lại khóc, nằm trong căn phòng không chút ánh sáng chỉ mập mờ đâu đó có thấy ánh trăng chiếu rọi qua khe cửa, nó bật khóc rồi làm chai rượu đổ hết xuống nền nhà.  Nó bắt đầu thấy sợ, sợ cái bóng đêm không có ai, sợ cái lạnh lẽo và sợ cả bản thân nó về sự thay đổi, trước đây nó chưa bao giờ uống hết nửa chén rượu vậy mà hôm nay đây, chính lúc này nó đã uống hết ¼ chai rượu ấy. Nó nằm bệt lại sau đó rồi đầu óc luôn nghĩ về giữa những chuyện phim ảnh và thực tế. Giữa phim ảnh chàng trai luôn đến bên cô gái những lúc cô ấy cần, luôn quan tâm đến những lúc cô ấy buồn. Còn thực tế người yêu cũ của cô thì luôn có vẻ như hờ hững, lạnh nhạt và thường không quan tâm đến cô được chu đáo như trong phim ảnh kia.

Khóc rồi khóc và không biết nó đã ngủ từ lúc nào nữa, có lẽ thế sẽ tốt hơn cho nó. Cuối cùng thì nó cũng đã nhận ra cuộc sống thực tại sẽ chẳng giống như tình yêu trong phim mà nó hằng mơ tưởng, nó khác và còn xa vời thực tế quá! Tình yêu chỉ đẹp khi mới bắt đầu yêu và lãng mạn khi họ thực sự là người biết đâu là hạnh phúc. Màn đêm càng yên tĩnh hơn và chỉ nghe tiếng đồng hồ đang tích tắc từng giây….Cuộc sống của nó lại trở về thực tại để sống tiếp chứ sẽ chẳng còn là cô bé ngốc nghếch ngày nào nữa.

Nguyễn Văn Tiệp

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống