Home » Cách tỏ tình » Sức mạnh tình yêu

Cám ơn mẹ đã cho con một cơ hội… Con dâu chị đã nói đến lần thứ ba câu nói ấy. Lần đầu là khi chị đồng ý cho chúng lấy nhau. Lần thứ hai là khi nó trao cho chị đứa con mà nó mới sinh. Lần thứ ba là khi chồng nó (chính là con trai chị) mang tấm bằng tiến sĩ về trao cho mẹ.

Chị sinh thằng Mạnh xong thì bị u, phải cắt dạ con, vì vậy vợ chồng chị dồn cho con tất cả tình yêu thương lẫn niềm hy vọng. Được cái cu Mạnh rất ngoan, chăm chỉ học hành, thông minh, khỏe mạnh, lại tốt nết. Cuộc sống gia đình chị bình yên như vậy cho đến năm Mạnh học đại học năm thứ hai.

Nghe tin con bị nhà trường đuổi vì bỏ học và nợ môn thi quá quy định mà chị sững sờ, tưởng mình gặp ác mộng. Bạn bè Mạnh bảo cậu bỏ học vì cái Hoàn. Cái Hoàn thì chị chẳng lạ, nó học chung với thằng Mạnh từ năm lớp 10, thỉnh thoảng nó cùng đám bạn đến nhà chị chơi nhưng học dở dang lớp 11 thì bỏ học.

Chị nhớ rõ về nó vì hoàn cảnh nhà nó. Mẹ nó bỏ chồng con theo một người đàn ông rồi chết vì nhiễm HIV. Bố nó đi bước nữa với người đàn bà đã có hai đứa con riêng. Cả nhà trông vào xe nước mía của mẹ kế và những cuốc xe ôm của bố nó. Khi mẹ kế cái Hoàn đẻ thêm đứa thứ ba thì sức khỏe suy sụp, ốm đau liên miên nên cái Hoàn phải bỏ học ra bán nước mía thay mẹ kế…

Ngay từ ngày ấy chị đã không có cảm tình với cái Hoàn, bây giờ chỉ nghĩ mình phải làm thông gia với gia đình ấy chị đã rùng mình xấu hổ, chứ đừng nói đến chuyện để con trai phải gánh một gánh nặng gia đình khủng khiếp như thế, vì vậy chị cương quyết phản đối. Chị bảo: Con giết mẹ đi rồi hãy cưới nó…

Mạnh chẳng giết mẹ nhưng từ đó cậu trở nên lầm lì, cứ đi biền biệt, hôm nào cũng tới khuya mới về như cố tình tránh mặt bố mẹ. Hỏi thì cậu bảo: Đi kiếm tiền… Chị khuyên bảo, phân tích thiệt hơn đến khô cổ họng mà thằng Mạnh vẫn một mực: Nhưng mà chúng con yêu nhau thật lòng. Xin mẹ cho phép chúng con… Nhìn tương lai của con mờ mịt mà lòng người mẹ đau đến quặn thắt, chị thấy hận đến tận xương tủy cái con bé đã làm cho đời thằng Mạnh trở nên khốn khổ, đã làm gia đình chị trở nên bất hạnh. Chị bảo: Thà không có con chứ không chấp nhận cái Hoàn là con dâu…

Một ngày theo chân con, chị bắt gặp cảnh con trai mình mồ hôi nhễ nhại đang quay mía, con Hoàn bưng nước, tính tiền cho khách. Chúng làm luôn tay nhưng vui vẻ lắm. Đêm ấy, hình ảnh hai đứa ngồi ăn cơm trưa dưới cái nắng gay gắt mà đứa nọ gắp cho đứa kia, đứa nọ lau mồ hôi cho đứa kia, ngoác miệng ra cười với nhau cứ hiện ra trước mắt chị, khiến nước mắt chị chảy đầm đìa. Chị thấy ân hận và thầm phục thằng con trai của mình thật mãnh mẽ, nghị lực, biết bảo vệ, biết hy sinh vì tình yêu.

Khi Mạnh bỏ nhà đi là lúc bố Hoàn chết vì bị cảm được nửa năm, mẹ kế ốm đau dặt dẹo chẳng làm được gì nên quyết định cho các con làm con nuôi. Cái Hoàn nhất định không chịu. Nó bảo: Khi nào con không nuôi nổi các em hẵng hay… Đêm ấy chị nghĩ mãi, càng nghĩ càng thấy mình đã bước đi sai lầm, chị thầm trách mình thường làm từ thiện sao không từ thiện với chính con trai mình. Nếu chị giúp chúng chút vốn làm ăn và dành cho chúng chút lòng nhân từ thì cuộc sống của chúng đâu đến nỗi khó khăn, con trai chị đâu đến nỗi thất học thế này…

Chị gọi hai đứa về nhà và cho phép chúng cưới. Chị đầu tư cho hai đứa một quán giải khát để chúng không phải phơi nắng, phơi mưa ngoài vỉa hè nữa. Từ ngày có cửa hàng, sau giờ học, hai đứa em của Hoàn lại ra phụ giúp chị và mẹ. Cuộc sống ổn định và khá dần lên, Mạnh yên tâm nên đi học lại. Khi cậu tốt nghiệp khoa kinh tế cũng là lúc chị lên chức bà nội. Hạnh phúc đã quay về với gia đình chị. Ngỡ chẳng còn mong muốn gì hơn khi con cháu hiếu thuận, vợ chồng chúng hòa thuận yêu thương nhau.

Vậy mà niềm vui thật bất tận – thằng Mạnh không chỉ có công ăn việc làm ổn định mà còn mang về cho chị cái bằng tiến sĩ. Chị cười mà nước mắt cứ chảy tong tong – Không, mẹ phải cám ơn các con mới đúng. Các con đã cho mẹ hiểu sức mạnh của một tình yêu chân thành, các con cũng đã dạy cho mẹ cách làm người mẹ luôn biết sẻ chia.

Thuviengiadinh.com (Theo PNVN)

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống