Home » Cách tỏ tình » Duyên lặn

Tôi béo, lùn, da đen và trán  lại dô. Trước khi vào phòng  phỏng vấn, tôi cầm chắc  chín mươi chín phần trăm  sẽ bị loại bởi hình thức. Liếc  nhìn mấy chục cô gái xinh đẹp,  dáng cao, trắng trẻo kia, tôi thầm  nghĩ: Họ tuyệt thế mà còn bị loại  phần lớn, nói gì đến mình. Công  ty chỉ tuyển 5 vị trí, trong khi có  60 người đến phỏng vấn. Tôi mà  trúng tuyển thì chỉ có Bụt hiện  lên cứu giúp hoặc được thần  thánh phù phép nhiệm màu.  Thế mà:

–   Cô đã được tuyển. Đầu tuần  tới đi làm.

Tiếng ngài Giám đốc Công ty  phát ra bằng tiếng Nhật làm tôi  sững sờ vì không chuẩn bị cho  phương án này. Phải lặng người  một lúc, tôi mới trấn tĩnh được  trái tim đang đập thình thịch.  Tôi hỏi lại cũng bằng tiếng Nhật:  “Tôi đã được nhận vào Công  ty của ngài phải không?”. Viên  Giám đốc người Nhật mỉm cười  gật đầu và nói một câu rất tế  nhị: “Chúa trời bảo tôi hãy nhận  cô đấy”.

duyen lan

Đầu tuần sau, tôi có mặt ở công  ty đúng giờ hẹn của viên Giám  đốc. Nhưng người đón tôi và giao  việc lại là Trưởng phòng Tổ chức  người Việt. Ông ta bảo: “Cô thật  là may mắn. Ông Na, Giám đốc,   muốn tuyển một nữ thư ký thật  xấu để vợ ông ta không ghen”.  Nếu là người con gái khác chắc  sẽ tự ái nhưng tôi thì không.  

Tôi biết tôi xấu thế nào. Họ có  khen thì tôi cũng chẳng xinh lên  được, chân tôi cũng không dài  ra được. Hơn nữa, bị chê xấu mà  được làm ở vị trí lĩnh lương 20  triệu một tháng thì xấu cũng vui  vẻ. Nghĩ thế, tôi đùa lại trưởng  phòng: “Cháu chỉ sợ làm xấu bộ  mặt của công ty chứ chẳng sợ  gì”. Không ngờ, ông ta không  biết đùa, ông ta bảo: “Cô sẽ ngồi  ở một phòng riêng, chuyên dịch  thuật văn bản, viết báo cáo  bằng tiếng Nhật và đề xuất với  Giám đốc hướng xử lý công  việc nếu có. Hằng ngày sẽ có  nhân viên vào phòng cô lấy  văn bản trình Giám đốc và đưa  những yêu cầu của Giám đốc  tới cô. Hết giờ thì về, tuyệt đối  không được tiếp xúc với Giám  đốc và không được sang phòng  khách hàng giao tiếp với họ”.  Câu đó cũng đáng tự ái lắm  chứ, nhưng tôi phớt. Thế càng  tốt, đỡ phải chào thưa, nịnh nọt,  khen chê… phức tạp.  

Làm được 2 tháng, tôi nghe  ông trưởng phòng bảo: “Ngài  Na rất khen em. Ông ấy bảo  em thông minh, nhiều đề xuất  rất tốt. Nếu có cuộc hội thảo  về kinh doanh sản xuất nào ở  Nhật, ông ấy sẽ mời em đi”. Tôi  mỉm cười gật đầu cảm ơn ông  trưởng phòng. Bụng nghĩ, chắc  họ động viên thôi chứ ai thèm  mời tôi đi cho xấu đội hình.  

Thế mà tôi được sang Nhật  hội thảo thật. Người quyết định  là Giám đốc Na. Đoàn còn có 2  người nữa ở phòng Kinh doanh  và phòng Marketing. Nhưng  khi bàn soạn ý kiến để phát  biểu, ông Na đã hỏi tôi nhiều  hơn 2 người kia. Vì thế, sau khi  đọc tham luận được vỗ tay nhiệt  liệt, ông Na đã cảm ơn tôi. Với  thắng lợi này, sau hội thảo, ông  mời cả đoàn về thăm nhà ông ở  một thành phố khá xa. Đây là  một ngoại lệ vì chưa bao giờ ông  Na mời ai đến chơi nhà.   Người phụ nữ mặc kimono  rất tươi tắn, xinh đẹp bưng  nước trà ra mời chúng tôi hẳn  là vợ ông Na. Ở bà toát lên vẻ  dịu dàng, đằm thắm của gương  mặt, sự linh lợi của bước đi. Và  khi bà cất lời mời bằng tiếng  Nhật, chúng tôi càng thấy gần  gụi vì tiếng bà ấm áp vô cùng.  Sau khi giới thiệu xong mọi  người, ông Na mới giới thiệu  đến tôi. Ông khen tôi thông  minh, năng động, đặc biệt đã  giúp ông viết bản tham luận rất  có sức thuyết phục tại cuộc hội  thảo này. Tôi không dám nói gì  chỉ ngồi im. Không ngờ bà vợ  ông Na nói một câu bằng tiếng  Việt rất sõi: “Người xấu duyên  lặn vào trong” . Lời bà khiến cả  đoàn vỗ tay rôm rốp.

Thấm thoát, tôi vào làm việc ở  công ty đã được 2 năm. Lương tôi đã tăng bởi trình độ chuyên  môn và sức làm việc của tôi hơn  hẳn người khác. Văn bản của  tôi dịch và những đề xuất luôn  được ông Na ghi 2 chữ “Rất tốt”  bên lề. Mặc dù vài tháng mới  được trực tiếp gặp Giám đốc Na  một lần nhưng tôi biết, ông vẫn  theo dõi công việc tôi làm. Ví dụ  có hôm tôi ở lại dịch văn bản  đến tối chưa về, ông Na gọi điện  giục: “Cô về ăn cơm đi chứ. Gần  8 giờ tối rồi”. Có lần tôi ngồi loay  hoay mãi với bản báo cáo, ông  gọi điện bảo: “Đừng băn khoăn,  ngày mai sẽ có người mang số  liệu cần thiết cho cô”.  

Biết mình xấu và chẳng có  điều kiện như người khác nên  tôi hình như cũng quên luôn  “ước mơ lấy chồng”, chỉ cắm cúi  tìm thú vui trong công việc. Một  lần, ông Trưởng phòng Tổ chức  hỏi chân thật: “Cô không định  lấy chồng hay sao mà chẳng  thấy chơi bời, giao du với ai  thế?”. Tôi cười: “ Em thì ma nó  thèm”. Thế mà ông ấy nói tỉnh  bơ: “Có một con ma đang thèm  đấy”. Nói rồi, ông ta bỏ ra khỏi  phòng khiến tôi nghi ngờ. Hôm  sau, tôi lân la hỏi mấy chị phòng  Kế toán, được biết, ông trưởng  phòng này góa vợ đã 5 năm, con  cái đã lớn, nhà rất giàu sang.  Tôi đoán ngay ra “con ma đang  thèm” chính là ông ta không ai  khác. Biết thế mà tôi không hề  rung động. Tôi chuẩn bị ngay  một phương án từ chối nếu ông  ta cầu hôn.  

Tối nay tôi lại làm việc muộn.  Nhìn thấy Trưởng phòng Tổ  chức đi lướt qua cửa sổ, tôi đoán  ông ta đang chuẩn bị vào phòng  tôi và biết đâu, tối nay ông ấy sẽ  đặt vấn đề. Nhưng chờ mãi mà  không thấy. Tôi chuẩn bị ra về  lại có chuông điện thoại. Hóa ra  Giám đốc Na. “Tôi mời em đi ăn  tối nhé”. Tôi choáng. Chưa bao  giờ ông này mời tôi hoặc mời  ai đi ăn nếu không vì lý do tiếp  khách công ty. Tôi từ chối liền.  Nhưng ông Na bảo: “Hôm nay  tốt ngày, sẽ có chuyện vui lắm.  Đi đi!”. Thế là đành đi.  

Đi xe ô tô với ông chỉ mình  tôi vì ông lái xe. Vào nhà hàng  sang trọng cũng chỉ mình tôi. Ô  hay, sự kiện gì đây? Tôi vẫn hồi  hộp chưa hiểu. Thì bất ngờ, ông  Na rót 2 chén rượu vang bảo tôi  nâng cốc, uống xong một ngụm,  ông bảo: “Tôi rất yêu em. Em có  đồng ý làm vợ tôi không?”. Một  tình huống bất ngờ khiến tôi  hoàn toàn bị động. Tôi nhớ đến  người vợ dịu dàng, hiền thục của  ông Na bên nước Nhật. “Ông đã  có vợ”. Tôi vừa thốt câu đó đã bị  ông Na chặn lại: “Không phải vợ.  Đó chỉ là người giúp việc của tôi.  Cuộc đời tôi không định lấy vợ.  Nhưng vì gặp em. Chính em đã  làm tôi thay đổi ý định ấy”

Hạnh Hoa 

Theo PNVN

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống