Home » 1000 năm Thăng Long » Yêu phở lắm lắm!

Thằng Bin ở Pháp gọi điện về: “Anh ơi, tháng sau em về, anh em mình lại đi ăn phở Hà Nội nhé”. Cái thằng, lâu lắm mới về mà chỉ nghĩ đến những ăn là ăn, tôi phì cười, lại nhớ đến kỷ niệm về thằng em họ, về tuổi thơ, và về vị phở Hà Nội đậm đà phảng phất.

Hồi còn bé, mỗi khi được chọn một món ăn, tôi lại chọn phở, mỗi khi tôi mệt, ốm, dỗi, hờn, ba mẹ sẽ dỗ dành được tôi bằng… phở. Cũng chẳng biết tự bao giờ, tôi mê cái vị ngòn ngọt của nước dùng, chua chua của chanh, se se của ớt, mê phở sợi dai dai cắn với miếng thịt thơm ngọt.

Nhà tôi ở sâu trong một ngõ nhỏ phố Khâm Thiên. Sáng sáng, ngoài đầu ngõ có hàng phở nhỏ của bà Hoa. Đối với tôi hồi đó, quán phở bà Hoa như một…nhà hàng đầy hấp dẫn mặc dù nó chỉ vẻn vẹn có hai cái bàn nhỏ với vài cái ghế gỗ thấp tèn tẹt. Tôi vẫn lấy làm sung sướng khi được bà Hoa gọi là “khách sộp”,  chẳng biết đó có phải là một lí do nữa khiến tôi thích ăn phở quán bà Hoa không. Có thể lắm chứ, một đứa trẻ con 8 tuổi đâu chỉ cần một bát phở với nước dùng đủ ngọt, với bánh phở đủ dai…

Thằng Bin là em họ tôi, kém tôi 2 tuổi. Nó được sinh ra ở Pháp vì chú dì tôi định cư bên đó. Năm 6 tuổi, nó về Việt Nam lần đầu tiên. Tôi hỏi nó: “Ở Pháp có phở bà Hoa không?”, thằng bé lắc đầu: “Chỉ có phở bò, phở gà thôi”. Tôi cười tít mắt: “Vậy thì mai anh sẽ dẫn em đi ăn phở bà Hoa, ngon hơn phở Pháp nhiều!” Tôi nghĩ đến khoản tiền mẹ mới cho lúc tối để ngày mai cầm đi đóng tiền đồng phục cho cô giáo…

Sáng hôm sau, tôi và Bin dậy rõ sớm, đánh răng rửa mặt rồi chạy một mạch ra đầu ngõ, sà vào quán phở. Tôi dõng dạc gọi hai bát phở gà to tướng. Hai thằng nhóc xì xụp ngồi ăn, tôi hãnh hiện và rất…hài lòng khi thấy Bin húp đến hớp nước dùng cuối cùng, lau miệng và giơ ngón cái gật gù: “Phở bà Hoa tuyệt vời”. Đầu óc của một đứa trẻ mải miết với nỗi vui nho nhỏ mà quên mất một chuyện…

Buổi chiều đi học về, tôi đã thấy mẹ tôi tay cầm cái chổi lông gà đứng đợi sẵn tôi ở cửa. Chiều nay đến lớp tôi không có đủ tiền đồng phục để nộp cho cô mà nhất quyết không nói lí do vì sao, chắc chắn cô đã báo với mẹ tôi chuyện này rồi. Mẹ nghiêm giọng: “Con cần tiền để làm gì?”. Tôi không trả lời, ngoan ngoãn cất cặp và…nằm sẵn xuống ghế. Dù thế nào tôi cũng không thể để “mất mặt” với Bin được. Đúng lúc mẹ vừa giơ cái cán chổi thì thằng Bin hét lên: “Bác Bình đừng đánh anh cu Tú, anh cu Tú muốn cho Bin được ăn phở bà Hoa Việt Nam đấy mà”. Mẹ tôi hạ cán chổi xuống, nhìn tôi, rồi nhìn Bin, chỉ bảo rằng: “Lần sau, muốn gì thì phải bảo với người lớn trước đã”. Nhìn thằng em họ mặt nhem nước mắt vì sợ anh cu Tú của nó bị đòn, tôi bỗng thấy yêu quí nó hơn bao giờ hết.

Nguyễn Thị Hương Trà

(Học viện Báo chí và Tuyên truyền)

Theo Tintuc.Tienphong.vn

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống