Ba chú heo con
Tháng 5 5, 2011

 

Tải truyện về tại đây : Ba chú heo con



Sự tích hoa Mào Gà
Tháng 4 17, 2011

 

Radio chuyện của NhậtkýBìnhNguyên.com

Các bạn có thể tải tại đây: Sự tích hoa Mào Gà

Ngày xưa, chú gà nào cũng có một cái mào đỏ rất đẹp như mào các chú gà trống bây giờ. Một buổi sớm, gà Mơ soi mình trong vũng nước và sung sướng thấy cái mào rực rỡ nằm trên đỉnh đầu của mình như một chùm hoa đỏ rực. Gà Mơ khoan khoái đập cánh và hát bài hát quen thuộc của họ nhà gà : “Cục ta cục tác, mào ta đã mọc, cục ta cục tác, mào ta đã mọc”.

Mọi vật quay qua nhìn gà Mơ và cùng xuýt xoa: “Chiếc mào mới xinh xắn làm sao, trông Gà Mơ thật đáng yêu”. Gà Mơ đi tung tăng khắp nơi kiếm mồi. Nó đến bên bể nước và nghe có tiếng khóc ti tỉ. Nó dừng lại nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt và lắng tai nghe. Thì ra, đó là một cây màu đỏ tía đang tấm tức khóc một mình. Gà Mơ đang vui sướng, thấy bạn buồn, Mơ bỗng bối rối. Nó vội vàng chạy đến khẽ hỏi:

- Bạn sao thế?

Cây rơi hạt nước mắt trong suốt như hạt sương xuống gốc và sụt sịt bảo:

- Các cây quanh đây, cây nào cũng có hoa mà chỉ mỗi mình tôi là không có hoa.

Chưa nói dứt câu, cây lại bật khóc, nước mắt cứ rơi xuống thánh thót. Gà Mơ an ủi bao nhiêu cũng không làm cây nín. Gà Mơ nghĩ một lúc rồi quyết định:

- Tôi cho bạn bông hoa đỏ trên đầu tôi nhé.

Cây sung sướng vẫy là rối rít:

- Thế bạn cho tôi thật nhé ! Cám ơn bạn!

Sáng hôm sau, mọi người ngạc nhiên khi thấy chiếc mào đẹp đẽ của gà Mơ biến đâu mất. Còn cái cây bên bể nước thì lại nở một chùm hoa rực rỡ y hệt chiếc mào của Gà Mơ.

Cây hoa sung sướng vươn mình đón ánh mặt trời nhuộm cho bông hoa thêm đỏ thắm. Cây khe khẽ kể cho mọi người nghe câu chuyện về lòng tốt của Gà Mơ. Thế là mọi người gọi cây đó là cây hoa mào gà.

Trên đầu Gà Mơ bây giờ cũng nhú lên một chiếc mào mới nho nhỏ, xinh xinh rồi đấy.

Sưu tầm



Cô bé bán diêm
Tháng 4 17, 2011

 

Bạn có thể tải về tại đây : Cô bé bán diêm

Giao thừa năm ấy trời thật lạnh và tuyết rơi xối xả. Trời đã xế chiều, trong bóng tối và giá lạnh, một em bé đầu trần, chân đất cùng những gói diêm vẫn lang thang dọc phố mặc cho những bông tuyết rơi đầy trên mái tóc hoe vàng xõa ngang vai. Đôi giày quá rộng vốn là của mẹ, một chiếc đã bị cuốn theo bánh cỗ xe song mã lướt nhanh khi em băng qua phố, chiếc kia thì một thằng bé lấy đi.

Các cửa sổ đã sáng đèn và mùi ngỗng quay thơm lừng tỏa ra. Bé vẫn biết hôm nay là giao thừa nhưng không dám về nhà, chắc bố sẽ đánh đòn vì cả ngày chưa bán được lấy một xu, với lại ở nhà nào có hơn gì, nó chỉ có mỗi cái mái dột nát mặc cho gió rít. Cuộn người trong góc giữa hai ngôi nhà nhưng tay chân vẫn đóng băng vì lạnh, em chợt nghĩ biết đâu bật diêm lên sẽ tốt hơn, chí ít cũng có thể sưởi ấm những ngón tay. Que thứ nhất bật lên, hơ tay trên ngọn lửa ấm áp sáng bừng như cây nến nhỏ, em tưởng mình đang ngồi trước chiếc lò sưởi sắt to với chân đế và tháp trang trí bằng đồng. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở.

Cô bé bật que diêm thứ hai, bức tường trước mặt bỗng trở nên trong suốt, bé nhìn thấy trong nhà là một bàn ăn phủ khăn trắng như tuyết với con ngỗng quay nhồi táo và mận khô đang bốc hơi nghi ngút. Và lạ kỳ chưa! con ngỗng bỗng từ trên đĩa nhảy xuống, lạch bạch tiến về phía em với dĩa và dao cắm ở ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ngồi dưới cây thông Noel trang hoàng dây nến và tranh rực rỡ. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, em thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống, “Ai đó đang từ giã cõi đời.”, em bé nghĩ vì nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý mình trên cõi đời này.

Cô bé bật que diêm thứ tư, ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm. “Bà ơi!”, em khóc nấc lên, “Bà mang cháu đi cùng nhé! Cháu biết bà sẽ rời bỏ cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ”. Em vội vàng cho cả gói diêm vào ngọn lửa, ánh sáng bừng lên còn hơn cả vầng dương và bà trông như chưa đẹp lão, cao lớn đến thế bao giờ. Bà ôm em trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, xa dần mãi mặt đất, đến với Chúa, đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Rạng sáng hôm sau, người ta thấy cô bé đáng thương đang ngồi tựa vào tường, má ửng hồng, nụ cười nở trên môi. Em đã chết cóng, tay vẫn nắm chặt những que diêm, một nhúm đã cháy tàn. “Nó cố sưởi ấm cho mình.”, mọi người nói mà không biết được những gì đẹp đẽ em đã nhìn thấy cũng như cõi thiên đàng mà em cùng đến với bà.

Sưu tầm



Bác Gấu đen và hai chú thỏ
Tháng 4 17, 2011

 

Bạn có thể tải về tại đây : Bác Gấu đen và hai chú thỏ

Trời mưa to như trút nước. Gió thổi ào ào… bẻ gẫy cả cành cây. Gấu Đen đi chơi về bị ướt lướt thướt, nước mưa chảy ròng ròng xuống mặt Gấu. Gấu chạy mãi, chạy mãi trong rừng để tìm chỗ trú nhờ. Mai quá nhà của Thỏ Nâu đây rồi !
- Cốc. cốc. cốc.
Thỏ Nâu đang ngủ liền tỉnh dậy, gắt gỏng hỏi.
- Ai đấy ?
Bác Gấu Đen đây ! Mưa to quá, cho bác trú nhờ một đêm. Thỏ Nâu không mở cửa, nó cào nhàu :
- Không trú nhờ được đâu. Bác to quá, bác làm đổ nhà của cháu mất ! Gấu đen van nài :
- Bác không làm đổ nhà đâu. Bác vào rất nhẹ nhàng thôi !
- Nhẹ cũng đổ, không nhẹ cũng đổ : Bác đi đi !Thỏ Nâu vẫn nằm trong nhà nói vọng ra, nó nhất định không ra mở cửa. Gấu Đen buồn rầu. Nước mưa chảy ròng ròng xuống cổ Gấu Đen. Gấu Đen đi mãi, đi mãi, vừa mệt vừa rét. Bỗng nhiên Gấu Đen nhìn thấy có một ngôi nhà. Trong nhà thắp đèn sáng trưng. Có tiếng Thỏ Trắng khe khẽ hát “Là lá la…”. Gấu Đen lại gần và rụt rè gõ cửa :
- Cốc; cốc; cốc.
- Ai đấy ?
- Bác Gấu Đen đây ! Cho bác vào trú nhờ có được không ? Thỏ Trắng bước ra mở cửa.
- Ồ ! Chào Bác Gấu Đen, mời bác vào đây, bác ướt hết rồi !
Thỏ Trắng dắt bác Gấu Đen vào nhà, kéo ghế mời bác ngồi trước bếp lò. Gấu Đen hơ người một lúc, nước mưa trên mặt cũng khô, trên cổ cũng khô.
Trong khi bác Gấu Đen sưởi ấm. Thỏ Trắng bưng ra một đĩa bánh mời bác Gấu Đen ăn. Gấu Đen cảm động nói :
-Cảm ơn Thỏ Trắng.
Gấu Đen ăn xong, Thỏ Trắng và bác Gấu Đen cùng đi ngủ.
Nửa đêm bão nổi lên ầm ầm cành cây kêu răng rắc. Có tiếng đập cửa thình thình :
- Bạn Thỏ Trắng ơi ! Cho tôi vào trú nhờ với, nhà của tôi đổ mất rồi !
Gấu Đen vội choàng dậy, chạy ra mở cửa. Thỏ Nâu vừa khóc vừa kể với bác Gấu Đen và Thỏ Trắng.
- Hu, hu, hu,nhà bị đổ mất rồi. Làm thế nào bây giờ ! Gấu Đen kéo Thỏ Nâu đến bên đống lửa an ủi Thỏ Nâu:
- Cháu sưởi cho ấm người đi ! Nhà bị đổ à ? Lo gì. Sáng mai bác sẽ làm lại nhà cho cháu. Thỏ Trắng cũng nói :
- Bạn đừng lo. Sáng mai tôi cũng sẽ giúp bạn làm lại nhà !
- Thỏ Nâu sưởi một lúc, nước mưa trên người đã khô. Lúc này Thỏ Nâu mới ân hận là đã đuổi bác Gấu Đen. Thỏ Nâu ngập ngừng định xin lỗi bác Gấu.
- Thỏ Nâu đừng buồn bác không giận cháu đâu. Thôi bác cháu ta đi ngủ kẻo khuya quá rồi !
Đêm hôm ấy, Thỏ Nâu và Thỏ Trắng ôm bác Gấu Đen ngủ ngon lành.

Sưu tầm



Cô bé quàng khăn đỏ
Tháng 4 17, 2011

 

Bạn có thể tải về máy tính tại đây : Cô bé quàng khăn đỏ
Ngày xửa ngày xưa có một cô bé mà mọi người trong gia đình đều yêu quý cô bé. Người yêu quý cô nhất là bà cô. Bà đã làm cho cô một chiếc khăn choàn đỏ rất đẹp dành cho cô bé. Cô bé yêu quý chiếc khăn đó và luôn luôn đội. Do đó, mọi người gọi cô là Cô bé quàng khăn đỏ. Cô thường đi xuyên qua rừng để sang thăm bà.

Một hôm, mẹ gọi cô bé lại và nói: “Đây là bánh và nước trái cây*. Con mang biếu bà. Bà đang ốm. Bà đang ốm. Bánh và nước trái cây sẽ giúp bà mau khoẻ. Con nên đi đường chính và không lang thang trong rừng.”

“Mẹ đừng lo. Con sẽ nhớ lời mẹ dặn” – Cô bé hứa.

Cô vẫy tay tạm biệt mẹ và lên đường. Khi cô bé vừa đi vào rừng, cô gặp ngay một con sói. Cô bé quàng khăn đỏ không biết Sói là con vật xấu, nên cô bé không sợ chó Sói.

Sói nói “Chào Cô bé quàng khăn đỏ”

“Chào ông Sói” – cô bé trả lời.

“Cô bé đi đâu mà sớm thế?”

“Tôi tới thăm bà tôi”

“Trong giỏ của cô có gì vậy?” – Sói hỏi.

“Trong giỏ của tôi có bánh và nước trái cây. Bà tôi bị ốm nên mẹ nhờ tôi mang những thứ đó sang biếu bà để bà mau lành bệnh.”

“Bà của cô sống ở đâu?” – Sói hỏi tiếp.

“Nhà bà tôi nằm ở dưới 3 cây sồi già trong rừng”

Sói nghĩ bụng “Ta sẽ bắt cả hai bà cháu.”

Rồi Sói đi cùng cô bé. Trên đường đi, Sói nói: “Cô bé có nhìn thấy những bông hoa rất đẹp ở đằng kia không? Và cô có nghe thấy tiếng chim hót líu lo không? Cô có thể dừng lại, đi hái hoa và nghe chim hót thay vì đi thẳng tới nhà bà.”

 

Sau đó, con Sói tạm biệt Cô bé quàng khưn đỏ và nhanh chóng đi thẳng tới túp lều của bà.

Cô bé quàng khăn đỏ nghĩ tới gợi ý của chó sói và dừng lại nhìn xung quanh. Cánh rừng quả thật là một nơi có nhiều điều hấp dẫn. Những tia nắng nhảy nhót trên cành. Hoa mọc ở khắp nơi, chim hót líu lo. Cô bé nghĩ: “Mình sẽ hái một bó hoa tặng bà. Bà sẽ ngạc nhiên và rất vui.”

Cô bé bước khỏi đường chính, và càng ngày cô càng đi xa để hái những bông hoa đẹp nhất tặng bà.

Trong lúc đó, chó sói đã tới ngôi nhà của bà. Nó gõ cửa:

“Ai đó?” – Bà hỏi.

Chó sói giả giọng cô bé quàng khăn đỏ:

“Cháu là cô bé quàng khăn đỏ đây ạ! Cháu mang bánh và nước trái cây mời bà.”

“Cháu mở cửa vào đi. Bà mệt lắm, bà không mở cửa cho cháu được.” – Bà nói.

Chó sói biết cách mở cửa và đi vào trong nhà.

Không nói câu nào, chó sói tới thẳng giường Bà và nuốt chửng bà vào bụng.

Sau đó, Sói mặc quần áo của bà và đội chiếc mũ ngủ che kín mắt. Sói lên giường của Bà, kéo gièm và nằm chờ Cô bé quàng khăn đỏ.

Trong lúc đó, cô bé quàng khăn đỏ đang thơ thẩn trong rừng để hái những bông hoa đẹp nhất.

Khi cô bé hái được một bó hoa đẹp, cô bé bắt đầu quay trở lại đường chính để mang bánh và nước trái cây cho bà.

Tới nhà bà, cô bé thật ngạc nhiên vì thấy cửa mở. Cô bé bước vào phòng, cô cảm thấy có người lạ trong nhà bà. Cô gọi to “Bà ơi”, nhưng không có tiếng trả lời. Cô tới cạnh giường bà, kéo gièm. Bà cô nằm đắp chăn che gần kín mặt và trông rất lạ.

“Bà ơi, sao tai bà to thế?”

“Tai bà to để bà nghe cháu nói rõ hơn.”

“Bà ơi, sao mắt bà to thế?”

“Mắt bà to để bà nhìn cháu rõ hơn”.

“Bà ơi, sao tay bà to thế?”

“Tay bà to để bà ôm cháu chặt hơn”

“Nhưng bà ơi, sao mồm bà to thế?”

“Mồm ta to để ăn thịt mi dễ hơn”

Nói dứt lời, sói nhảy ra khỏi giường và nuốt chửng cô bé quàng khăn đỏ.

Sau đó, Sói trèo lên giường nằm ngủ và ngáy rất to làm căn nhà rung chuyển. Một bác thợ săn đi ngang qua ngôi nhà và nhủ thầm “Sao hôm nay Bà lại ngáy to thế nhỉ? Mình phải vào trong nhà xem có chuyện gì xảy ra.”

Bác thợ săn bước vào nhà, và khi bác tới cạnh giường, bác nhìn thấy chó sói đang nằm trên đó. “Con sói gian ác. Ta đã tìm kiếm mi trong một thời gian dài, bây giờ lại gặp ngươi ở đây.”

Bác thợ săn định đốt con Sói, nhưng bác chợt nghĩ rằng có thể con sói đã nuốt chửng Bà, và bác cần cứu Bà. Do đó, bác không đốt Sói nữa mà cầm kéo mở bụng chó sói.

Khi dùng hai nhát kéo, bác thợ săn nhìn thấy cô bé quàng khăn đỏ. Thêm hai nhát kéo nữa, bác thợ săn lôi cô bé quàng khăn đỏ ra khỏi bụng chó sói. Cô bé quàng khăn đỏ khóc: “Cháu sợ qúa! Trong bụng chó sói tối lắm.”

Bác thợ săn tiếp tục mở bụng chó sói và đưa bà của cô bé quàng khăn đỏ ra ngoài. Bà không được khoẻ. Cô bé quàng khăn đỏ đặt một ít đá và bỏ vào bụng chó sói. Khi chó sói tỉnh dậy, nó bỏ chạy vì nhìn thấy bác thợ săn. Nhưng chó sói không chạy được vì đá quá nặng khiến nó ngã xuống sàn.

Cô bé quàng khăn đỏ và bác thợ săn đưa Bà lên giường. Cô bé lấy bánh và nước trái cây cho bà, Bà dần dần hồi phục. Còn cô bé quàng khăn đỏ tự hứa “Mình sẽ không bao giờ rời khỏi đường chính nữa.” Và cô bé đã giữ lời hứa.

*Ghi chú: Nguyên gốc bản dịch của truyện cổ Grim là bánh và rượu. Nhưng chúng tôi xin phép thay đổi thành bánh và nước trái cây.

Sưu tầm



Cậu bé tích chu
Tháng 4 17, 2011

 

Bạn có thể tải về máy tính tại đây : Cậu bé Tích chu

Ngày xưa, có một bạn tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở với bà. Hàng ngày bà phải làm việc quần quật kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức gì ngon bà cũng dành cho Tích Chu. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người bảo:

- Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà.

Thế nhưng lớn lên, Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mãi rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:

- Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi!

Bà gọi một lần, hai lần…rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:
- Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi!
- Cúc cu … cu! Cúc … cu cu! chậm mất rồi cháu ạ, bà khát quá không thể chịu nổi phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!

Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu hoảng quá chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:
- Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa!

- Cúc …cu…cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!

Nghe chim nói, Tích Chu òa khóc, Tích Chu thương bà và hối hận. Giữa lúc đó, có một bà tiên hiện ra, bà bảo Tích Chu:

- Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?

Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay.

Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối mang về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu trở lại thành người và về ở với Tích Chu.

Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương chăm sóc bà.

Sưu tầm


Quả bầu tiên
Tháng 4 17, 2011

 

Bạn có thể tải về tại đây : Quả bầu tiên

Ngày xửa, ngày xưa có một chú bé con nhà nghèo, nhưng vô cùng tốt bụng. Chú luôn luôn sẵn lòng giúp đỡ, chăm sóc mọi người, mọi vật quanh mình. Vì thế cứ mỗi độ xuân về, chim chóc lại ríu rít kéo nhau tới đây làm tổ, hót vang quanh nhà cậu bé.

Một hôm có một con cáo ở đâu mò tời bắt chim én ở đầu nhà chú bé. Con én non nớt bị rơi xuống đất gãy cánh. Chú bé vội lao ra cứu con chim. Chú ôm ấp vỗ về con én nhỏ, làm cho nó một cái tổ khác và chăm cho én ăn. Nhờ sự chăm sóc tận tình của chú bé, con én đã mau khỏi. Mùa thu đến khi nhìn lên trời thấy từng đàn chim én hối hả bay đi tránh rét ở phương Nam, con én nhỏ phân vân nửa muốn bay theo đàn, nửa lại lưu luyến không nỡ rời chú bé.
Hiểu được lòng én, chú bé âu yếm bảo:

Én cứ bay theo đàn đi kẻo mùa đông lạnh lắm. Đến mùa xuân ấm áp thì én lại trở về với anh.
Nói xong chú bé tung con én nhỏ lên trời. Con én dang cánh chấp cánh chấp chới bay trên nền xanh biếc của mùa thu. Nó nhập vào một đàn én lớn đang trên đường đi di cư về những xứ sở ấm áp phương Nam. Con én nhỏ mau chóng tìm được niềm vui giữa bạn bè, nhưng nó không thể nào quên chú bé được.

Mùa xuân tười đẹp đã tới. Con én nhỏ tìm về ngôi nhà đơn sơ nhưng đầm ấm tình thương của chú bé. Nó kêu thành tiếng mừng vui khi thấy chú bé đang ngồi đan sọt giữa sân. Đôi cánh én cháo liệng, xà xuống và én thả trước mặt chú bé một hạt bầu.
Chú bé vùi hạt bầu dưới đất. Chẳng bao lâu hạt bầu đã nảy mầm thành cây. Cây bầu lớn nhanh như thổi, ra hoa, kết quả. Nhưng lạ chưa, quả bầu to khổng lồ, cả nhà của chú bé mới khiêng về được một quả, khi bổ ra… Ôi! Thật kì diệu! Trong quả bầu đầy vàng bạc, châu báu và thức ăn ngon nữa!

Tên địa chủ trong vùng nghe được chuyện ấy. Hắn cũng muốn được chim én cho nhiều quả bầu tiên. Hắn bèn tìm cách bắt một con én con rồi bẻ gãy cánh của nó. Sau đó hắn giả vờ thương xót con én rồi đem về nuôi.
Đến mùa thu, khi nhìn lên trời thấy đàn én đầu tiên xuất hiện, hắn vội vàng ném con én lên trời và bảo:

Bay đi én con! Mau kiếm hạt bầu tiên về đây cho ta!
Con én khốn khổ bay đi. Mùa xuân năm sau nó cũng trở về và đem theo một hạt bầu. Tên địa chủ hí hửng đem gieo và ngày đêm canh giữ. Khi quả bầu đã già, hắn bảo mọi người khiêng về rồi đuổi tất cả nhà ra. Hắn đóng cửa lại rồi một mình hắn bổ quả bầu tiên. Quả bầu vừa được bổ ra, vàng bạc đâu chẳng có, chỉ có rắn rết. Rắn rết từ trong quả bầu xông ra cắn chết tên địa chủ tham lam, độc ác.

 



Truyện chú đỗ con
Tháng 2 16, 2011

Bạn có thể tải về tại đây : Truyện chú đỗ con

Một chú Đỗ con ngủ khì trong cái chum khô ráo và tối om suốt một năm. Một hôm tỉnh dậy chú thấy mình nằm giữa những hạt đất li ti xôm xốp. Chợt có tiếng lộp độp bên ngoài.

-Ai đó ?

-Cô đây.

Thì ra cô Mưa Xuân, đem nước đến cho Đỗ con được tắm mát, chú lại ngủ khì. Có tiếng sáo vi vu trên mặt đất làm chú tỉnh giấc. Chú khẽ cựa mình hỏi :

- Ai đó ?

Tiếng thì thầm trả lời chú : “Chị đây mà, chị là Gió Xuân đây. Dậy đi em, mùa xuân đẹp lắm”. Đỗ con lại cựa mình. Chú thấy mình lớn phổng lên làm nức cả chiếc áo ngoài.

Chị Gió Xuân bay đi. Có những tia nắng ấm ấp khẽ lay chú Đỗ con. Đỗ con hỏi :

- Ai đó ?

Một giọng nói ồm ồm, âm ấm vang lên :

- Bác đây ! Bác là Mặt trời đây, cháu dậy đi thôi, sáng lắm rồi. Các cậu học trò cắp sách tới trường rồi đấy.

Đỗ con rụt rè nói :

- Nhưng mà trên đấy lạnh lắm.

Bác Mặt trời khuyên :

- Cháu cứ vùng dậy đi nào. Bác sẽ sưởi ấm cho cháu, cựa mạnh vào.

Đỗ con vươn vai một cái thật mạnh. Chú trồi lên khỏi mặt đất. Mặt đất sáng bừng ánh nắng xuân. Đỗ con xoè hai cánh tay nhỏ xíu hướng về phía mặt trời ấm áp.

Theo Viết Linh – Mầm non Ánh Sao


Hôn nhân

  • picture Chuyện “nhỏ như con thỏ” cũng ly hôn

    T3/05/2013

    Ly hôn là phương án cuối cùng để giải thoát khỏi cuộc hôn nhân không hạnh phúc, bế tắc, khó có thể chung sống được nữa với nhau. Tôi đồng ý với quan điểm này. Tuy nhiên, với tốc độ ly hôn chóng mặt như hiện nay, đòi hỏi phải đánh giá lại thế nào [...]

  • picture Cách có thể giúp bạn tìm ra bằng chứng anh ta “ăn phở”.

    T7/05/2013

     Kiểm tra điện thoại, Facebook của chồng, bất ngờ ghé qua văn phòng anh ấy, theo dõi xe của chàng… là những cách có thể giúp bạn tìm ra bằng chứng anh ta “ăn phở”. Bạn không nên dùng những cách dưới đây khi mới chỉ nghi ngờ chồng có bồ theo những lời mách [...]

  • picture Mòn mỏi tìm… người – Hành trình ly hôn

    T6/05/2013

     Ly hôn là lựa chọn của không ít người khi hôn nhân bế tắc, không đạt mục đích. Thống kê cho thấy, các tòa án quận huyện mỗi năm thụ lý từ 500 đến hơn 1.000 vụ ly hôn. Một số thẩm phán còn cho biết, chỉ một năm, họ đã “xử” hơn 300 vụ. [...]

Để tìm kiếm bạn nhớ đánh không dấu
Liên kết vàng

Nhập email của bạn để nhận bài viết mới:

Chăm sóc bởi Google FeedBurner

Liên hệ

Tư vấn tâm lý

Tư vấn phong thuỷ

Tư vấn bảo vệ môi trường