Home » Người lớn » Bệnh chàm

Theo bác sĩ Huỳnh Huy Hoàng ( chuyên khoa da liễu): Người ta thống kê có đến 10% dân số trên thế giới bị bệnh chàm và tỷ lệ người bị bệnh này cao hơn ở những miền nhiệt đới. Ở Việt Nam, bệnh chàm chiếm đến 25% số người đến khám bệnh da liễu. Và điều phiền toái là bệnh chàm thường tái đi tái lại rất nhiều lần.

Chàm là gì?

Chàm là một bệnh da dị ứng, xuất hiện do phản ứng viêm của biểu bì ở những người có cơ địa nhạy cảm. Các từ “viêm da” và “chàm” nói chung được dùng như đồng nghĩa. Tuy nhiên, trong khi mọi dạng chàm đều là viêm da, nhưng không phải viêm da đều là chàm. Chàm là bệnh da không lây truyền, ngứa, viêm. Nó có thể là cấp, bán hay mạn tính. Biểu hiện về lâm sàng rất đa dạng nhưng nói chung bao giờ cũng có đặc tính, ngứa, có mụn nước sắp xếp thành từng mảng giới hạn không rõ, tiến triển thành từng đợt, dai dẳng hay tái phát. Đôi khi chỉ là những vùng da nhỏ ở một vị trí nào đó và vì vậy có rất nhiều người bị, khó chịu nhưng cũng không hiểu tại sao, cũng lười đi khám nữa, rồi có lúc bệnh tự khỏi rồi lại tự tái phát.

Nguyên nhân gây bệnh:

Chàm có nhiều dạng, chàm thể tạng, chàm tíêp xúc, chàm nhiễm khuẩn hay chàm da mỡ… nhưng chung quy lại phát sinh từ hai yếu tố: cơ địa và dị ứng nguyên.

1. Cơ địa

– Có thể có tính chất gia đình, di truyền, tiền sử trong gia đình bệnh nhân có thể có người bị chàm, dị ứng, hen suyển. Có nhiều công trình mới đã chứng tỏ cơ địa là những biến đổi sinh vật, chuyển hóa các chất do rối loạn chức năng nội tạng, nội tiết, thần kinh

– Các tác nhân kích thích bên trong, kèm theo có thể bị viêm mũi xoang, xơ gan, viêm dạ dày, viêm đại tràng, viêm tai xương chũm, các bệnh về thận…

2. Dị ứng nguyên

– Các thuốc hay gây phản ứng: lưu huỳnh, thủy ngân, thuốc tê, sunfamid, chlorocid, penicillin, streptomycin.

– Hóa chất gây bệnh do nghề nghiệp: xi măng, thuốc nhuộm, nguyên liệu làm cao su, sơn xe, dầu mỡ, than đá, phân hóa học, thuốc sâu, acit, kiềm,…

– Các sản phẩm vi sinh có cơ chế dị ứng: vi khuẩn, nấm, siêu vi.

– Các yếu tố môi trường sống: khói, bụi, lạnh, nóng, ẩm.

– Quần áo, đồ dùng, giày dép cao su, nylon, khăn len, bút máy, phấn sáp, kem bôi mặt, thuốc nhuộm tóc.

– Một số cây: sơn, cúc tần, rau đay, tía tô dại, cỏ hoang…

– Thức ăn: đặc biệt là các loài tôm, cua, nhộng….

– Yếu tố thần kinh cũng ảnh hưởng lên bệnh này, vì thế với một số người chàm cũng có thể nặng lên sau những chấn thương tâm lý, stress, lo âu căng thẳng.

Phương pháp điều trị:

Việc điều trị chàm trước tiên là cần tìm phản ứng nguyên, tìm nguyên nhân để việc điều trị thuận lợi hơn. Trong những trường hợp bị chàm tiếp xúc, cần loại bỏ chất gây nên bệnh chàm, ví dụ bị chàm do mang dép nhựa thì phải thay bằng dép da… Những trường hợp bị chàm nghề nghiệp nếu thay đổi được nghề thì nên thay đổi, hoặc chuyển làm các công việc không tiếp xúc trực tiếp với chất gây bệnh.

Nguyên tắc điều trị tại chỗ là dùng thuốc chống viêm, thuốc hút dịch và làm giảm ngứa cho bệnh nhân. Như ở chàm thể tạng thì có thể dùng thuốc mỡ Protopic… Trong trường hợp chàm nhiễm khuẩn, nên cho thêm kháng sinh bôi tại chỗ. Đối với trẻ bị chàm nặng, nên cân nhắc trong việc cho thuốc an thần, kháng histamin (ví dụ sirô phenergan) để hạn chế ngứa gây khó chịu cho bệnh nhân. Có thể kết hợp dùng thuốc uống với thuốc bôi ngoài da. Tránh dùng các loại thuốc mạnh, trước khi điều trị cần thăm dò phản ứng của bệnh nhân.

– Chú ý chế độ ăn: Ăn thức ăn lỏng nhẹ, kiêng muối trong đợt cấp, tránh dùng rượu chè, cà phê, thuốc lá, tôm cua, đồ hộp, thức ăn sống.
– Nghỉ ngơi tuyệt đối trong đợt cấp, làm những việc thích hợp.
– Không nên cọ, gãi, sát xà phòng, chích lể, hoặc bôi đắp lung tung dễ gây nhiễm trùng, nguy hiểm.

Vì sao bệnh hay tái đi tái lại nhiều lần?

Với 2 yếu tố chính gây ra bệnh chàm là cơ địa và chất gây dị ứng thì ở nguyên nhân thứ 2 nếu bạn tìm ra được dị ứng nguyên và cách ly thì bạn có thể khỏi hẳn, tuy nhiên nếu bị chàm do cơ địa thì chàm không thể trị dứt hẳn được. Việc điều trị là nhằm kiểm soát các cơn ngứa, ngăn ngừa, hay trị liệu tình trạng bội nhiễm nếu có, làm giảm các biểu hiện viêm da, làm da mềm mại và loại bỏ các mảng vẩy, các rãnh nứt và làm giảm thiểu sự xuất hiện của những thương tổn mới trên da. Bệnh có những cơn thuyên giảm với những đợt tái phát cấp tính hay vẫn kéo dài kinh niên.

Những người mắc bệnh chàm cần tránh sự thay đổi nhiệt độ đột ngột, tìm và tránh tối đa những gì có thể là nguyên nhân gây bệnh cho mình như một số thức ăn, thuốc uống, mỹ phẩm, trang sức, xà phòng, hóa chất tẩy rửa, thuốc nhuộm… đồng thời cũng cần biết cách chế ngự stress, và luôn thực hiện theo đơn bác sĩ. Bên cạnh đó, ta cần thường xuyên thoa các chất giữ ẩm, làm mềm da và nên chọn các chất không màu, không mùi.

Vì tính cách đa dạng kèm theo diễn tiến phức tạp của bệnh với nhiều loại thuốc cần phải sử dụng, nhiều phương pháp điều trị cũng như bác sĩ chuyên khoa cần phải được xem bệnh trực tiếp mới có thể có chẩn đoán chính xác tình trạng bệnh, lời khuyên tốt nhất dành cho bệnh nhân là: nên được bác sĩ chuyên khoa Da Liễu khám bệnh trực tiếp và cho chỉ định điều trị, kèm theo những hướng dẫn chăm sóc vùng da bị tổn thương và phòng ngừa biến chứng, phòng ngừa bệnh tái phát.

http://Thuviengiadinh.com (Theo SSM)

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống