Home » Xử thế » Bao dung

Vợ thông báo có thai. Cái tin ấy như sét đánh với Thái bởi cách đây mấy hôm thôi trong một đợt kiểm tra sức khỏe, anh nhận được kết quả thông báo mình vô sinh. Điều đó có nghĩa…

– Anh à!

 – Sao thế em?

 – Em có thai rồi!… Kìa! Anh sao thế?

 – Anh… Anh hơi mệt. Anh cần nghỉ một lát.

Cái tin ấy như sét đánh với Thái. Bởi mới cách đây mấy hôm thôi, trong một đợt kiểm tra sức khỏe, anh biết mình bị vô sinh. Anh chưa nói điều này với Hương. Điều đó có nghĩa là… Không! Không thể! Vợ anh là người chung thủy. Hay là xét nghiệm có gì sai sót? Anh lặng lẽ đi khám lại. Và kết quả không có gì thay đổi. Anh vô sinh. Lời thông báo rồi vẻ háo hức của vợ khiến anh chao đảo. Anh xin đi công tác xa nhà 3 tuần…

Từ khi biết mình vô sinh, Thái đã suy nghĩ rất nhiều. Anh đã nghĩ đến chuyện li dị với Hương. Cô ấy còn trẻ, còn tương lai. Anh vô sinh, không thể mang lại hạnh phúc cho người phụ nữ mà anh yêu thương. Bây giờ trách vợ anh ngoại tình ư? Chẳng phải trước khi biết Hương mang thai, anh đã định trả lại tự do cho cô ấy tìm hạnh phúc nơi người đàn ông khác?! 

Chuyến công tác nhanh chóng kết thúc. Anh về nhà. Xơ xác và rối bù. Anh sợ cái cảnh vợ anh nâng niu, chiều chuộng anh. Sợ cái cảnh vợ anh đặt bàn tay anh lên bụng cô ấy rồi nói những câu chuyện về “ngôi nhà và những đứa trẻ”. Đau đớn và cảm giác bị xúc phạm nặng nề. Nhưng có cái gì đó vẫn níu anh lại, khiến anh chưa mang cái tờ giấy khám bệnh của anh ra trước mặt Hương mà tung hê lên rằng: “Đồ phản bội!” cho thỏa cơn giận dữ. Là tình yêu ư? Anh yêu Hương. Nhưng sức mạnh của tình yêu chưa đủ. Là tình thương? Tình thương anh dành cho Hương và cả cái sinh linh ngơ ngác trong bụng cô ấy. Thêm vào đó là cái khát khao mãnh liệt được làm cha từ khi anh biết mình vô sinh. Những mâu thuẫn như những cơn giông bão từ nhiều phía cùng một lúc quật phá tơi tả vào lòng anh. 

Dạo này Thái thường về nhà muộn. Say khướt. Anh sợ phải đối diện với chính mình, với căn nhà, với Hương để rồi lại phải đấu tranh. Một buổi tối, anh lại say khướt về nhà. Sáng hôm sau, tỉnh dậy, đầu óc còn choáng váng, anh nhìn thấy vợ đang ngồi bệt dướt đất, bên mép giường. Hai mắt sưng húp, chong chong nhìn về anh. Trên tay là tờ giấy khám bệnh của anh. Hương lắp bắp khi thấy anh dậy:“Anh…anh dậy rồi…!”. 

Anh lặng nhìn gương mặt bơ phờ của vợ. Từ trên khóe mắt Hương, những dòng nước thi nhau xối xả tuôn rơi: “Anh! Em xin anh! Em có lỗi! Em thật không ra gì! Em…”.

Tiếng nói nức nở trộn lẫn với nước mắt. Anh vẫn ngồi yên. Im lặng. Anh loáng thoáng nhờ hôm qua anh say rượu về nhà. Trời mưa. Anh ướt sũng. Hương đã giúp anh thay quần áo: “Em biết mình thật tồi. Những chuyến công tác xa nhà thường xuyên của anh khiến em đôi lúc thấy cô đơn. Anh…anh ta có tỏ ý quan tâm đặc biệt với em. Nhưng em chỉ cảm động chứ không có ý gì khác cả. Tối hôm ấy, vì công việc nên em có uống rượu…Em…em đã không làm chủ được mình. Khi biết mình có thai, thực sự em nghĩ nó là con của anh. Nhưng… hôm qua giặt quần áo cho anh em mới biết!”.

Trong thoáng giây, Thái khẽ nhíu cặp lông mày rồi khuôn mặt lại lặng lẽ trở lại. Anh nhìn ra ngoài ô cửa nhỏ. Những tia nắng sau trận mưa đêm trở nên lung linh và bừng sáng trên những tán lá sấu non mơn mởn. Anh nói bằng cái giọng trầm ấm, dịu dàng vốn có của mình: “Em đứng dậy đi! Trước khi biết em có thai, anh đã định li hôn để em tìm kiếm hạnh phúc khác. Một người vô sinh như anh không thể mang cho em một gia đình đầm ấm. Em vừa nói sự quan tâm của người đàn ông kia làm em cảm động? Em có muốn đến với anh ta không? Đến với anh ta em sẽ hạnh phúc hơn ở với anh”.        

Hương sững sờ nhìn khuôn mặt của chồng: “Sao anh nói thế! Dù anh vô sinh hay như thế nào chăng nữa thì em cũng mãi mãi yêu anh. Em biết mình sai! Anh đừng bỏ em!”.

Như chợt nhận ra câu nói có phần vô lý của mình, Hương cúi đầu nhìn xuống bụng mình: “Nhưng… làm sao anh chấp nhận được em và đứa bé này!”.        
*** 

Đứa bé không có tội. Sự phản bội của vợ anh không đủ để có thể dìm những yêu thương của anh dành cho vợ. Anh cũng đã khát khao được làm cha. Thoáng đắn đo suy nghĩ, anh ôm vợ vào lòng, anh tha thứ. Có sao đâu khi vợ anh vẫn đau đáu hướng về chồng và anh có thể trở thành cha của đứa trẻ đang lớn dần trong bụng vợ.

Afamily (Theo PLXH)

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống