Home » Chùm thơ » Tóc Thầy

Con về thăm lại thầy xưa
Nói sao cho hết cho vừa thầy ơi!
Lòng con quá đỗi bồi hồi
Tóc thầy nay đã bạc rồi còn đâu?

Thời gian chẳng có bao lâu
Mà sao mọi vật ngả màu rêu phong? Grandfather with grandson in art gallery photo

Sân trường áo trắng trắng trong
Bây giờ buồn tẻ vắng không bóng người…
Thầy nhìn con, nở nụ cười
Nụ cười héo quá, khác mười năm qua:
“Trường xưa, giờ của người ta
Người ta lấy lại đó mà, con ơi!”

Nỗi buồn trong mắt chưa vơi
Cộng thêm nỗi khổ chốn đời dọc ngang
Nên tóc thầy nối thời gian
Và rồi bạc trắng với ngàn thương đau.

… Hỡi ơi những chuyện u sầu
Xin đừng nhuộm tiếp mái đầu thầy tôi!

(Đặng Thu Liên)

Sưu tầm

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống