Home » Chùm thơ » Thơ về ngày 20-11 : Phấn trắng

Dạy em từ thuở chín mười

Ngày ấy tóc cô dài lắm

Như mây biếc trời xanh thẳm

Nâng mùa thu lên mênh mông.

Ngày qua tháng lại chất chồng

Gót cô dẫm mòn bục giảng

Bao lớp học trò mắt sáng

Cũng ngần ấy bụi phấn bay.

An English teacher photo

Hạt rơi vào mắt xót cay

Hạt vương trên đầu tóc bạc

Mỗi lần heo may xao xác

Cô ơi, em sợ… lá vàng!

Biết không thể níu thời gian

Vẫn giật mình kêu thảng thốt

Tin cô… bay về đột ngột

Tối sầm cả mặt trời thu.

Đưa cô về cõi sương mù

Những vòng hoa lạnh gió ru nghẹn ngào

Một đời phấn trắng chiêm bao

Còn bao nhiêu chữ gieo vào trời xanh?

Nguyễn Ngọc Hưng

Cô giáo miền quê

Thương em cô giáo miền quê

Đường làng trơn trượt… lối về trời mưa

Nụ cười theo nón đong đưa

Trên tay đôi guốc… còn chưa kịp mòn

Học trò chưa kịp lớn khôn

Cười reo nắc nẻ bên dòng nước trôi

Thương em… rồi bỗng thương tôi

Đường không đủ rộng sánh đôi theo về

Em là cô giáo miền quê

Tôi, chàng trai phố đứng mê mải nhìn

Gió giông một cái liếc tình

Tôi mang ngơ ngẩn theo mình… về đâu?

. Nguyễn Thanh Xuân

Theo Báo Bình Định

3 Responses to “Thơ về ngày 20-11 : Phấn trắng”

  1. Nguyễn Ngọc Hưng 16.11.2010

    Rất vui vì bất chợt đọc được bài thơ PHẤN TRẮNG của mình trên Thuviengiadinh.com!
    Lại sắp đến mùa Hiến Chương nữa rồi. Bất chợt nhớ mẹ và giấc mơ chưa thành của mình… Xin gửi đến các bạn bài thơ này như một chia sẻ. Mong nhận được sự đồng cảm của tất cả mọi người! Chân thành cám ơn!
    Thân mến, NNH – Quảng Ngãi.

    MÙA HIẾN CHƯƠNG NHỚ MẸ

    Ngay từ thuở sách đèn thơ dại
    Theo học đòi chữ nghĩa văn chương
    Con đã mơ một giấc mơ thường
    Mai khôn lớn sẽ làm ông giáo!

    Thương mẹ một đời nắng mưa tần tảo
    Vai gầy gánh nặng nuôi con
    Nào quản chi thân xác mỏi mòn
    Mẹ chỉ muốn con mình no ấm
    Mẹ chỉ mong con mình chẩm hẩm
    Học hành thi cử giỏi giang thôi

    Mẹ hiền ơi, mơ ước vỡ tan rồi
    Số phận thắt vòng dây oan nghiệt
    Hăm ba tuổi con hóa người bại liệt
    Lê đời qua giấc mộng học trò

    Chiều nay chân trời lặn cánh cò
    Ngơ ngác mùa Hiến Chương nhớ mẹ
    “Ông giáo hụt” con ngồi đây lặng lẽ
    Xót mình thương mẹ số long đong

    Buồn đau ư, con tự nhủ lòng
    Qua hết đêm đen trời lại sáng
    Không được làm thầy trên bục giảng
    Sao chẳng “bắc vần” dạy dỗ đàn em?

    NGUYỄN NGỌC HƯNG.

    Trả lời
  2. hay wa???cam on nha

    Trả lời
  3. phongbich 30.10.2011

    hay quá >”< đọc xong có 1 cảm xúc hok diễn tả được thành lời ~^^~

    Trả lời
Kỹ năng cuộc sống