Thơ về ngày 20-11 : Phấn trắng

Dạy em từ thuở chín mười

Ngày ấy tóc cô dài lắm

Như mây biếc trời xanh thẳm

Nâng mùa thu lên mênh mông.

Ngày qua tháng lại chất chồng

Gót cô dẫm mòn bục giảng

Bao lớp học trò mắt sáng

Cũng ngần ấy bụi phấn bay.

An English teacher photo

Hạt rơi vào mắt xót cay

Hạt vương trên đầu tóc bạc

Mỗi lần heo may xao xác

Cô ơi, em sợ… lá vàng!

Biết không thể níu thời gian

Vẫn giật mình kêu thảng thốt

Tin cô… bay về đột ngột

Tối sầm cả mặt trời thu.

Đưa cô về cõi sương mù

Những vòng hoa lạnh gió ru nghẹn ngào

Một đời phấn trắng chiêm bao

Còn bao nhiêu chữ gieo vào trời xanh?

Nguyễn Ngọc Hưng

Cô giáo miền quê

Thương em cô giáo miền quê

Đường làng trơn trượt… lối về trời mưa

Nụ cười theo nón đong đưa

Trên tay đôi guốc… còn chưa kịp mòn

Học trò chưa kịp lớn khôn

Cười reo nắc nẻ bên dòng nước trôi

Thương em… rồi bỗng thương tôi

Đường không đủ rộng sánh đôi theo về

Em là cô giáo miền quê

Tôi, chàng trai phố đứng mê mải nhìn

Gió giông một cái liếc tình

Tôi mang ngơ ngẩn theo mình… về đâu?

. Nguyễn Thanh Xuân

Theo Báo Bình Định

3 Responses to “Thơ về ngày 20-11 : Phấn trắng”
  1. Nguyễn Ngọc Hưng 16.11.2010
  2. hoangthanbuon 27.10.2011
  3. phongbich 30.10.2011

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.