LẠNH RỒI EM VẪN RIÊNG EM

Lạnh rồi, em vẫn riêng em,
Nào ai biết được rằng đêm rất dài.
Tôi ngồi thổi gió vào mai,
Thấy hườm sớm nắng đã phai thuở nào….

Những điều ân nghĩa giờ hao
Như luồng sáng lụi vào chao mắt huyền.
Nhủ mình phải cố mà quên,
Nhưng khi giá buốt cứ phiên bản sầu.

Chắc rồi sẽ rất là lâu
Mới qua được kiếp không cầu nối quê.
Tôi đi đã lạc lối về,
Thương em thì cũng phải tê tái mình…

Ngậm ngùi cúi mặt lặng thinh
Ở đâu lá thấp rung rinh phối rừng.
Em ơi chìm nổi chung từng,
Thế mà cuối nẻo vẫn rưng rưng buồn…

dem trang

(15-11-2013)

(Hồng Thanh Quang)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.