Home » Chùm thơ » Chùm thơ Tình yêu & Đàn Bà – Phạm Ngọc Thái

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG
       Người đàn bà đi trong mưa rơi
       Chứa một trời thầm như hoa vậy…

Chiếc mũ trắng mềm em đội bàu trời
Khóm mây trắng bay nghiêng trôi trên tóc
Đôi mắt em đong những áng mây
Người đàn bà trắng!…

Em đi – về… chao những hàng cây
Hồ gió thổi lệch vành mũ đội
Thấm đẫm mình em cả thềm nắng gội
Xoã ngang vai mái hất tơi bời.

Nỗi niềm thao thức
Những đêm trăng nước…
Chùm trinh em hát: Đấy chỗ thiên thai!
Người đàn bà ai mà định nghĩa?

Đường xưa đó về đây em ơi!
Những con đường đã đầy xác lá rơi
Xác ve, xác gió và xác của mưa.

Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
Anh cũng không làm chàng Trương Chi
         suốt đời chèo sông vắng
Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng
Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau!

Vết thương lòng không dễ đã lành đâu
Những đêm sao buồn, những đêm gió khát,
Khúc thơ tình anh lại viết về em!
Người đàn bà… ngậm cả vầng trăng…
     Phạm Ngọc Thái                               

   NGƯỜI  ĐÀN BÀ CỦA MÙA THU
Thu đã chết theo tháng năm tàn úa
Qua mỗi mùa lá rụng, em ơi !
Anh đi giữa những mùa xa vắng ấy
Tình  em bay trong ảo giác tơi bời.
Cuộc sống trôi đi những ngày hoang lạnh
Như lá vàng rơi trên mồ lão Giăng Van Giăng
Và anh sống trên đời côi cút
Lang thang bờ bãi của bóng đêm.

Lại nhớ đến bao nhiêu mùa trước
Người đàn bà từng thao thức bên anh,
Thu trong em – Ôi ! Mùa thu rạo rực
Tình em như biển thẳm trời xanh.

Người đàn bà ! Ôi, mùa thu mùa thu
Nàng có đôi mắt mơ hiền đẹp
Vòm ngực nàng như một bầu trái ngọt
Những đêm thâu nghe thổn thức bên hồ.

Anh viết về mùa thu mà câu thơ lại không lối xô bồ
Dẫu trái tim còn tràn đầy cảm súc
Em có nghe tiếng của hàng cây đương nhắc
Trong hư vô hun hút quyện vào đêm…


     Phạm Ngọc Thái
       20/10/2005

                              NÀNG Nàng tái tạo cả thế giới này bằng tấm thân Kiều nhân bản
Nàng khoả ra một vũ trụ ôm trùm
Khi nàng nằm ngửa lên,
         ta tan thành nước trên nàng…

            Phạm Ngọc Thái

                                   

      KHÚC ĐÀN CHƠI VƠI

Em đã đi rồi không trở lại
Tình yêu vừa bén lửa đã mồ côi!
Để lại một bầu trời nhung nhớ mãi
Tiếng đàn buồn anh gảy khúc chơi vơi.

Ôi, đoá hoa lưu ly tình ly biệt
Với hàm răng, khoé mắt em cười
Giây phút ấy sao lại nhìn anh tha thiết
Để cánh chim qua cũng ngẩn ngơ hoài?

Em là động thiên thai thơm ngát
Là hoang xơ, điên dại lẫn phồn hoa…
Ta sung sướng ghì lấy nhau mà tan nát
Em tan trong anh và anh hoá khổng lồ.

Thế giới đầy hỗn mang bạo ngược
Chỉ em thôi: Đài chót vót cao xanh!
Ta tận hưởng cùng nhau bể đời khoái lạc
Em mang cho anh cuộc sống tốt lành…
Phạm Ngọc Thái


GIÓ BỐI RỐI
Gió xao xác trên cành bối rối
Đôi mắt em thăm thẳm cuối trời xa
Anh ở giữa hoàng hôn hoá đá
Vấn vương tình em hiển hiện như hoa.
Một thưở xa bên cổng trường đại học
Anh thường đón em. Ôi, tuổi đáng yêu sao!
Ngỡ ngàng thấy anh, em chạy đến
Những tối ven hồ chẳng muốn rời nhau.

Qua mất rồi. Tất cả, hỡi em yêu!
Đời thiếu nữ trôi, thời ban mai cũng hết
Chiều lại chiều hoang đi biền biệt
Tình hao gày còn lại xác ve khô.

Trong hư vô ngày tháng cứ già nua
Lá cứ rụng bước chân đời dẫm đạp
Lòng nuối mãi một mối tình tan tác
Anh đã ngồi hoá đá suốt đời anh!…

  Phạm Ngọc Thái

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống