Home » Chùm thơ » Chùm thơ tình mùa thu – Phạm Ngọc Thái

KÍ ỨC MÙA THU

Mùa thu khuấy lên bao kí ức
Xác thời gian trôi trên tóc em
Em đi trong trăng mùa thu thổi gió
Lá vàng rơi mênh mông

Em đi qua mùa thu không gian
Trăng mặc đồi con gái
Nhớ đến lâu cái hương con gái
Nó thơm say và rất nhẹ nhàng.

Đường dạo ấy trên đồi trăng sáng
Đêm chia tay em dúi cả vào anh
Để bóng lạc suốt đêm ngoài phố
Mây lãng phiêu mãi không về.

Giờ đây chắc trên đồi thông đó
Gió vu vi và trăng vu vơ
Em đi trong trăng mùa thu thổi gió
Mùa thu lang thang chẳng bến bờ…
                                      Phạm Ngọc Thái
                                                   1992


         SÁNG THU VÀNG

            Gặp lại em một sáng thu vàng
         Nơi em đứng nắng tràn ngoài phố
        Với trời xanh hồ xanh gió
      Gió đưa làn tóc em bay…
                   Kỉ niệm Bích Đào – Gặp lại em sáng đó bên hồ gió, anh
                đã viết để lại cho đời bài thơ mùa thu diễm lệ này!

Sáng thu này trĩu cả hàng cây
Đô thành dịu mát,
Ông lão ngồi bên gốc cây
                  bán những cây sáo trúc thổi vói lên trời
Bà xúc tép váy khều khào nước…
Một thời xa lắc
Em nghiêng chao về một thời xa.

Người con gái đã thành chính quả!
(phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha)
Đôi mắt em bóng trúc bay xoà…
Đường phúc hậu vầng trăng đầy nở…
Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu!

Sáng thu vàng mông mênh mênh mông
Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ
Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ
Và trái tim cũng không còn.

Sáng thu vàng xang xênh xênh xang
Những con đường xưa tắm hơi em
Môi em cười…hoa lá nát đau thêm
Thời gian trôi cuộc sống buồn tênh

Một mùa thu lá lá
Nơi ấy giờ chỉ còn có cỏ
Bướm vàng hoa cũ vẫn bay ngang
Người đàn bà, em nuốt mùa thu tan…
                                          Phạm Ngọc Thái
                                                   1995

      Cả một mùa thu nghiêng chao theo người con gái, để nhắc lại một thời đôi trai gái đã từng hạnh phúc yêu nhau.  Giờ đây nàng đã thành một người đàn bà trẻ, đẹp một cách dịu dàng, mộng mơ và cám dỗ như trăng. Như qui luật sinh nở của tạo hoá: thiếu nữ năm xưa đã khai hoa, kết trái, ấy là khi nàng đã thành chính quả!

     Sáng Thu vàng  được xây dựng theo nhịp điệu như một cánh võng mùa thu để chứa trong lòng nó mọi điều về mối tình nam nữ. Chỗ này, chỗ khác trong suốt bài thơ… khung cảnh thiên nhiên được phục hiện, miêu tả bao quanh đôi trai gái ấy. Nó hoà quyện nhiều thi pháp: từ lãng mạn, tượng trưng đến trìu tượng và siêu thực. Có chỗ hình ảnh thơ còn mang tính triết lý, phảng phất phong dáng của trường ca.  Các hoạ tiết thơ phát triển xum xuê, tạo nên cả một khoảng trời mùa thu toả bóng – Nhưng nó đã đứng đến tầm thi sơn nào, vẫn phải để thời gian và các thời đại trả lời ?

THU ĐẾN
Thu đến… mấy hàng mưa rí rách
Giọt gianh rơi tình buồn quá đi thôi!
Thu vắng em gió hiu hắt khắp trời
Vài sợi tóc đầu anh khe khẽ rụng.

Em đang ngủ bên chồng hay vẫn thức?
Có nghe thu ôm ấp các hàng cây
Chúng cứ bay, cứ bay, cứ bay…
Anh đốt thuốc cháy hoài trong canh vắng.

Thu đến gợi lòng bao dĩ vãng
Buổi khai thu đã máu chia ly,
Ừ, cứ nhớ! Nhưng em đừng tiếc nhé,
Tình có tan: tình ấy mới lâm ly!

Anh không biết mình sống hơn hay đã chết
Cả thu xưa lẫn với thu nay,
Thu, thu đến: đau mà tha thiết
Tình phải tan, có lẽ mới đủ đầy?

Và hỡi tất cả đạn bom quyền lực
Thật hoài công định bắn phá em ta!
Đến bạo chúa cũng phải nhường mỹ nữ
Khi chiếc váy xẻ tà em đã tụt ngay ra…
                                Phạm Ngọc Thái
                                         1994

      Buổi tối đó, tôi bỗng nhiên nhớ tới ông hoàng tử thi ca Xuân Diệu với những dòng thơ tình sướt mướt: Yêu, là chết ở trong lòng một ít /- Và đã chấp bút để viết bài thơ Thu Đến này!

 ĐÊM THU PHỐ VẮNG

Đêm phố vắng anh đi hay là em không ngủ?
Thu đến rồi lay động trái tim…
Xào xạc lá, anh nghe, xào xạc lá
Thăm thẳm bóng hình em trong đêm.

Anh dẫn em con đường xưa cũ
Một thời nào từng in dấu chân thon
Trước tình yêu ta hoá thành đứa trẻ
Dẫu mái tóc anh giờ đã hoa sương.

Anh sẽ viết cho ai bài thơ đêm thu vắng?
Tiếng trong khuya em gọi vọng rất xa!
Trên thảm lá lòng ta say đắm
Tha thiết ôm em vì không muốn đêm qua.

Ôi, bài thơ cứ theo anh lang thang trong phố
Kí ức hồi sinh về với tuổi xuân xưa
Em lại ru êm như thưở trẻ
Tấm thân mềm đưa anh vào bến mộng mơ…
                                            Phạm Ngọc Thái
                                                     2007

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống