Chùm thơ GỬI VỀ NƠI EM HÀ NỘI

Ts. Hồ Bá Thâm

 

(Ảnh minh họa) HÁT VỀ NƠI EM, HÀ NỘI

Ta lại hát về Hà Nội

Hát về nơi em

Hát về mùa thu mới

Nắng heo vàng trái bưởi sân ga

Chiều Hồ Tây mây gió la đà

Đêm Hồ Gươm ta đi tìm thi tứ

Cầu Giấy điện hồng trang lịch sử

Nhị bước Ba Đình

Vầng Trăng Thu trong Lăng

Còn nghe Khâm Thiên tháng Chạp rét căm căm

B52 rải thảm….

 

Hà Nội đau tình ta xa vắng

Anh lên đường!…

 

Hà Nội trong trái tim rực cháy tâm hồn

Tuổi trẻ

Tuổi trẻ chúng mình bao thế hệ

Gửi sức xuân lại chiến trường xa

 

Hà Nội thu về em đón đầy hoa

Nụ cười sắc xuân nồng thắm

Giảng đường ta nghe thơ Kiều rung cảm

Thơ đánh giặc- Chế lan Viên sang sảng trí tuệ tinh cầu

Nỗi hờn căm chất chứa đất sâu

Thơ Nguyễn Trãi mang hồn của lửa

Nghe Tuyên ngôn Hồ Chí Minh,

lời hịch ngàn thu mặt trời chiếu đỏ

Trời xanh cây xanh mùa trái hòa bình

Hà Nội nghìn năm Tháp Bút viết mãi khúc ca xanh

 

Thời kinh tế thị trường

Tình yêu có còn suối nguồn dạt dào cuộc sống

Hà Nội trong anh gió bấc về se lạnh

Hà Nội trong em ngọn lửa bập bùng

Hà Nội ngàn năm đào nở thắm hồng

Rưng rưng đón giao thừa thế kỷ

 

Hà Nội của tình yêu thời Việt cổ

Như sông Hồng dào dạt với ngàn sau

Tóc bạc mây trời lòng ta còn xao xuyến

Cờ Việt Nam bay thắm mãi trên đầu

Và bàn tay Bác Hồ chỉ hướng

Văn Miếu rùa đá nặng tâm cao nho sĩ xưa

Những trái tim còn đập mãi đến bây giờ

 

Thời con cháu hội nhập cùng thế giới

Hà Nội trong ta nghìn năm vẫn đợi

Đón em về

Trái chín đỏ trên cây

 

Hà Nội đêm đêm hương hoa sữa say say

Hà Nội ơi

Anh gọi!

Vẫn chúng mình

Đau đáu đợi chờ nhau!

 

                                 TPHCM, 1999   

 

CON GÁI TRÀNG AN

 

Em là con gái Tràng An

Công- Dung- Ngôn- Hạnh làm nên nết nhà

Diụ dàng ăn nói nết na

Dáng đi dáng đứng thướt tha bóng chiều

Thẳm sâu là trái tim yêu

Im im như núi phiêu diêu sương tà

Hút hồn chỉ một cánh hoa

Hương nhài thoang thoảng sao mà bước chân…

Gặp em anh lại tân ngần

Nụ cười hay nụ rầm xuân rạng ngời

Tay ngà như đóa hoa tươi

Múa vào trời đất gọi mời nhân gian

Em là con gái Tràng An

Thoáng hồng đôi má làm nên hồn đời

“Bao giờ cho đến tháng Mười”

Cốm Vồng em gửi cho người phương xa

Một lần chỉ một thôi mà

Là trăm năm đấy tình ta với mình

Nụ cười xinh đến là xinh

Heo heo gió thổi  lá cành run run

Câu thơ là cánh tâm hồn

Hay là con gái Tràng An tặng mình!

Chiều buồn ngước mắt trời xanh

Muốn về nơi ấy với cành nhài thơm…

                                10/2010

 

LÀNG CỔ ĐƯỜNG LÂM

 

Một chiều về với Đường Lâm

Đã nghe vọng tiếng cha ông bao đời

Đá ong trầm mặc dáng người

Cong cong mái ngói, nắng soi đường làng

Mái chùa gió thổi rêu phong

Nghe như từ thuở Phùng Hưng phát cờ

Mùa về lúa chín vàng mơ

Trầu xanh quyện với cau tơ cuối nhà

Cổng làng phủ một bóng đa

Vầng trăng giếng nước đêm sa sương trời

Đường Lâm chìm nổi chơi vơi

Trong tôi bóng dáng bao đời là đây

Đêm đông gió thỏi cành gầy

 

Mai ngày xuân đến xanh cây đầu làng

Câu ca ai hát xốn xang

Đường Lâm làng cổ đá ong trường tồn!

Đường quê đã hóa tâm hồn

Hay là em đấy bồn chồn lòng tôi!

 

10/2010

 

CỐM LÀNG VỒNG

                                 Thân tặng  NTB

 

Còm Vồng gói lá sen xanh

Một trưa hồng nắng như tranh bên hồ

Tay em  mở lá non tơ

Ta ngồi thưởng thức vàng mơ chuối làng

Nết na dáng tự trong hồn

Cóm Vồng bùi ngọt thơm ngon kinh thành

Ai làm từ thuở xa xanh

Là bàn tay mẹ đã thành tay em

Anh từ mảnh đất trời Nam

Ra đây gió quyện vào hồn xa xưa

Cốm Vồng thơm mãi trời trưa

Tay em gói mở bài thơ cốm Vồng…

Những ai nên vợ nên chồng

Những ai chưa nếm cốm Vồng quê em

Xin về với phố làng ven

Tay em gói mở nên duyên cốm Vồng

Tay em gói mở cõi lòng

Mời anh ăn với chuối vàng quê ta

Một ngày xa, một mai xa

Cốm Vồng đã hóa câu ca giữa đời

Cốm Vồng ơn nghĩa tình người

Một trưa thơm dẻo phương trời lòng nhau !

 

                                                                                                10/2010
GA NHỚ GA THUƠNG

 

Tôi gọi ga Hàng Cỏ là ga nhớ ga thương

Nhớ những lần gặp nhau xuôi ngược,

Người đi người ở, mong chờ

Thương về góc làng ngõ phố

 

Những chuyến tàu xuôi dọc đường Nam Bộ

Những chuyến quân đi

Những chuyến về quê, những lần ra phố

Những ngày Hè, ngày Tết, chen nhau…

 

Nhớ Hà Nội, ai không nhớ ga Hàng Cỏ

Thương nhau đưa tiễn nước mắt nhòa

Nhớ lần đầu từ Trường Sơn ra Hà Nội,

Bỡ ngỡ phố phường, lòng vẫn núi non xa…

 

Ga Hàng Cỏ một thời ngẩng cao đầu

trong bom đạn

Xuyên nắng xuyên mưa, vun vút con tàu

Ga Hàng Cỏ, bến dừng bến đợi

Ta ngóng chờ nhau, chờ nhau…

 

Ga Hàng Cỏ chở nhớ, chở thương về khắp ngã

Cho em cho anh nặng nghĩa nặng tình

Ga nhớ ga thương ai quên ai nhớ

Ga nối trăm miền về với trái tim yêu!

Thuviengiadinh.com (Theo Nhantainhanluc)

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *