Home » Làm cha mẹ » Mẹ tưởng hay hóa hại đời con gái

Chị Ngà gần như suy sụp, mấy ngày liền nằm bẹp một chỗ. Vốn to béo đẫy đà, chỉ mấy ngày, trông chị hốc hác, đôi mắt thâm quầng, trũng sâu. Vừa đau xót cho con, vừa ân hận về sai lầm của mình khiến chị càng đau đớn hơn.

Chuyện là, mấy năm trước, gia đình chị thuộc loại khó khăn nhất nhì trong ngõ phố. Cả nhà 4 miệng ăn đều trông vào tiền thu nhập từ chiếc xích lô của anh Bỉnh, chồng chị. Anh chị có hai cháu, một trai, một gái. Là phụ nữ nhưng chị nổi tiếng về sự “phát xít” trong cách dạy con. Chị luôn đắc ý: “Yêu cho roi cho vọt. Con tôi cứ lôi thôi là tôi đánh tuốt xác!”.

Chị kết hợp “quân sự” với “liên khúc mắng, chửi” khi dạy con. Có hôm, cháu Tuyến, con trai chị, làm hỏng chiếc đèn bàn, chị ngoa ngoắt, rồi bắt nó xòe hai bàn tay, rồi lấy thước gỗ đánh. Cháu Hạnh, con gái lớn, đã học lớp 9, chị cũng đánh chửi. Nhiều người khuyên can chị nên giữ danh dự cho con. Chị quay sang “quạt” luôn: “Đây không giữ gì hết. Nói không nghe là… tẩn!”.

Mỗi lần đi họp phụ huynh, nghe cô giáo liệt kê “thành tích” của con là thế nào khi về các con chị cũng lại được nếm mùi… đòn roi. Dạn đòn nên hai đứa đều rất lỳ, dù bị mẹ đánh chửi, chúng không một lời kêu ca, khóc lóc mà đứng yên hứng đòn với vẻ mặt thách thức. Năm ngoái, chị mở quán bán bánh đa cua ngay vỉa hè đầu ngõ. Anh không còn lọc cọc với chiếc xích lô mà chuyển sang làm xe ôm. Kinh tế đã khá hơn. Chị sắm cho mỗi con một xe đạp địa hình loại ánh bạc mới cứng.

Song, phương pháp dạy con thì không thay đổi. Vì đi học buổi chiều nên buổi sáng Hạnh giúp mẹ bán hàng. Quán chị toàn khách quen. Nhìn Hạnh trắng trẻo, xinh xắn, ai cũng khen giống mẹ như hai giọt nước.

Chị thấy hãnh diện. Trông con đang tuổi dậy thì, chị sung sướng như gặp lại hình ảnh mình ngày nào. Chị sắm cho con những bộ quần áo hợp thời trang, sành điệu nên cô bé càng rực rỡ.

Một thanh niên tên Hà, khách quen của chị, giới thiệu quê ở Nam Định, là sinh viên Đại học. Hà nói năng lễ phép, đi đứng từ tốn, ăn mặc gọn gàng, ai cũng mến. Rồi Hà thành thân quen với gia đình chị lúc nào không hay.

Nhiều hôm, Hà xăm xắn giúp chị dọn hàng. Anh ta tình nguyện đến nhà làm gia sư cho các con chị, có hôm tới khuya mới về. Khi chị thanh toán tiền công, Hà dứt khoát không nhận. Thấy các con khen anh Hà giảng bài dễ hiểu, nhiều buổi ăn sáng xong, nghe Hà giục Hạnh về nhà học bài, chị càng tin tưởng hơn.

Có lần, nghe con kể chuyện yêu đương của bạn trong lớp, chị trợn mắt nói: “Ngày xưa mà chửa hoang là bị cạo trọc đầu, bôi vôi thả bè nứa trôi sông đấy. Mày mà tý tởn thì tao giết!”. Từ đó, Hạnh không bao giờ nhắc đến chuyện yêu đương trước mặt mẹ.

Một hôm đi chợ về, thấy Hạnh nôn khan trong nhà vệ sinh, chị nghĩ con bị cảm lạnh nên lấy dầu gió xoa cho rồi lại vội lo chuyện bán hàng. Chỉ đến khi thấy con sụt cân, người xanh xao, uể oải, lại lâu lâu không thấy Hà tới, linh tính chuyện không hay, chị gặng hỏi thì Hạnh khóc tức tưởi: “Mẹ cứu con với. Con sợ lắm!”.

Chị đổ vật ra giường như cây chuối hột bị đốn sau khi đưa con đi giải quyết “hậu quả”. Dẻo mỏ, Hà đã rót những lời có cánh vào tai đứa con ngây thơ của chị và bí mật rủ nó vào nhà nghỉ. Hạnh cũng từng trốn học mà chị không hay biết. Tin bợm, hại… con – giờ đây chị vô cùng ân hận về sự sai lầm trong cách quản lý và dạy con của mình. Giá chị cởi mở với con khi tâm sự về chuyện tình yêu, giới tính thì đâu đến nỗi…

Trịnh Thị Thuận

Theo PNVN

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống