Home » Làm cha mẹ » Em không thể làm thay

Chạy đến bên bàn làm việc của bố, cu Bi hồn nhiên khoe: “Bố ơi, hôm nay cô giáo dạy chúng con bài học về các thành viên trong gia đình. Cô bảo những người thân thiết, ruột thịt phải luôn thương yêu nhau”. Thằng bé đang háo hức bỗng im bặt bởi tiếng quát của anh:“Đi ra ngoài kia để bố còn làm việc. Đang bận tối mắt tối mũi mà cứ nói luyên thuyên”.

Nhìn cu Bi lủi thủi bước ra, chị thấy thương vô hạn. Ôm con vào lòng, chị nhẹ nhàng xoa đầu nó an ủi: “Công việc bận rộn khiến bố căng thẳng, hay cáu gắt. Bố làm việc tối ngày là để kiếm tiền nuôi Bi khôn lớn đấy”. Thấy thằng bé vẫn ấm ức, nước mắt chực trào ra, chị phải tế nhị xoa dịu bằng cách dẫn con ra ngoài chơi rồi mau chóng chuyển sang đề tài khác.

Càng ngày chị càng thất vọng trước quan niệm sống, cách hành xử của anh. Lúc nào anh cũng vỗ ngực cho rằng mình là trụ cột gia đình, đảm đương, gánh vác những công việc trọng đại, còn việc tề gia nội trợ, chăm sóc con cái của chị quá đơn giản, nhỏ mọn, chẳng đáng để anh bận tâm.

Thời gian đầu, chị nhủ lòng phải cảm thông, chia sẻ với những áp lực mà một người làm kinh doanh như anh phải đối diện nhưng càng ngày, sự khô khan, gia trưởng và lối sống vô tâm thái quá của anh khiến chị mệt mỏi, hẫng hụt. Với anh, mục đích kiếm tiền là quan trọng nhất, luôn được đặt lên hàng đầu. Anh mải miết làm việc tới mức ăn uống, nghỉ ngơi thất thường, coi nhẹ sức khỏe của chính bản thân.

Thương chồng, nhiều đêm chị pha cốc sữa hoặc nấu cho anh bát cháo tẩm bổ, anh chẳng những không xúc động còn chau mày cằn nhằn: “cứ ăn với uống thế này thì còn tâm trí đâu mà làm việc nữa”. Chị nhỏ nhẹ khuyên chồng nên sắp xếp thời gian hợp lý, hài hòa giữa làm việc và thư giãn thì anh giận dữ gắt lên: “Đàn bà biết gì mà tham gia vào. Thời buổi này mà cứ đủng đà đủng đỉnh thì cháo cũng chẳng có mà húp, nói gì đến cơm”.

Dù tự ái song chị vẫn kiên nhẫn, tế nhị tìm cách cảm hóa chồng. Đáng tiếc là nỗ lực của chị không nhận được sự đồng tình ủng hộ từ phía anh. Chị mua vé xem phim để cuối tuần cả nhà tới rạp thưởng thức thì anh xua tay bảo không có thời gian rảnh. Chị rủ anh đến dự đám cưới đồng nghiệp, giao lưu cùng bạn bè chị thì anh chép miệng: “Tôi chưa dở hơi đến mức bỏ công việc đấy để tham gia vào mấy trò vô bổ”.

Kỷ niệm ngày cưới, ngày sinh nhật, ngày lễ Tết… chẳng bao giờ anh đoái hoài tới, vậy nhưng nếu chị ngỏ ý mua quà tặng hoặc tổ chức một bữa ăn thịnh soạn thì bao giờ anh cũng phản đối.

Sắm bộ quần áo mới, thay đổi kiểu tóc… chị ngắm nghía trước gương rồi quay sang hỏi chồng xem có đẹp không thì anh dội ngay cho vợ “gáo nước lạnh”: “Anh ghét nhất những cô vợ luôn nhõng nhẽo, nũng nịu chồng. Đàn ông người ta bận trăm công nghìn việc, hơi sức đâu mà để ý tới mấy chuyện nhí nhố, đỏng đảnh của các bà”. Lối hành xử của anh đã tạo nên khoảng cách khiến chị có cảm giác giữa anh và chị chỉ đơn thuần là “góp gạo thổi cơm chung” chứ không có sự gắn bó khăng khít tình chồng vợ.

Điều khiến chị buồn nhất là sự khô khan của anh đã gieo rắc tổn thương nghiêm trọng cho cậu con trai. Con tiếp thu có nhanh không, có khả năng về tự nhiên hay xã hội, con thích ăn món gì, háo hức với trò chơi nào… anh đều không biết. Việc học hành, vui chơi của con, anh đều phó thác hoàn toàn cho vợ. Thằng bé quấn quýt, gần gũi bố chẳng bao giờ được nhận lại sự quan tâm, trìu mến khiến không ít lần nó tủi thân nước mắt ngắn dài.

Có lần hai mẹ con đi chơi trong công viên, thấy cu Bi cứ đứng thẫn thờ nhìn theo một cậu bé đang chơi đá bóng cùng bố, còn mẹ đóng vai trọng tài, chị nghẹn lòng nhận ra con luôn khao khát đến bỏng cháy tình phụ tử. Dù chị luôn cố gắng bù đắp cho con những thiếu hụt, song kết cục chị nhận ra mình chẳng thể làm thay vai trò của người cha.

Theo PNVN

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống