Home » Làm cha mẹ » Bao la lòng mẹ

Người mẹ và đứa con tật nguyền

Đỗ Minh Triệu sinh năm 1968, Việt kiều Mỹ, bị mắc chứng loạn dưỡng cơ quái ác làm teo cơ bắp từ năm 10 tuổi, không thể ngồi lâu, chỉ còn sử dụng được một ngón tay duy nhất để gõ phím và bấm chuột. Anh vẫn phải để cho mẹ chăm sóc, thay quần áo, tắm rửa, gội đầu, đút cơm, thay tã lót cho như một em bé sơ sinh. Anh cảm thấy mình là đứa con được mẹ thương yêu nhất trần gian.

Hằng ngày mẹ phải nhìn anh sống trong tật nguyền đau đớn. Mẹ biết anh đã nghĩ đến cái chết, nên bà thường hay nói: “Con là lẽ sống của mẹ, cả đời mẹ được chăm sóc con như một em bé, mẹ rất hạnh phúc. Con cần can đảm sống để đối diện, thi gan, thử thách với bệnh tật. Con hãy hạnh phúc vì được làm người!”. Anh thương mẹ và vâng lời. Anh cảm thấy mình tồn tại trên đời này hơn 40 năm qua cũng là một phép lạ.

Lòng mẹ

Sinh con được 17 tháng tuổi, gia đình mới phát hiện những triệu chứng bất thường của Toàn. Người mẹ cuống cuồng mang con đến bệnh viện Nhi Đồng 1 khám và phát hiện cơ chân của em không bình thường cần phải tập vật lý trị liệu. Mỗi tuần 3 lần, người mẹ kiên trì chở con bằng xe đạp từ quận 8 đến trung tâm phục hồi chức năng trẻ bị bại liệt ở đường Bà Huyện Thanh Quan (quận 1 TP HCM) để tập vật lý trị liệu.

Bác sĩ chẩn đoán Toàn bị thoái vị màng tủy, không thể đi lại được. Người mẹ Mai Thị Ba đã cạn nước mắt vì thương con. Toàn chỉ bị liệt chân còn não bộ vẫn bình thường. Trường học không nhận hồ sơ và bảo đến trường khuyết tật. Chị như muốn buông xuôi. Nhưng nghe tiếng con: “Mẹ ơi, cho con đi học giống các bạn đi, con muốn đi học”, chị cương quyết đi năn nỉ Hiệu trưởng cho con đi học. Mỗi sáng đưa con đến trường, chị xin ở lại đợi con. Giờ ra chơi chị xin vô lớp đưa con đi vệ sinh hay nói chuyện với con, chiều lại đưa con về. Chuyện cứ vậy. Nhìn con ngồi ngặt ngoẹo nơi góc nhà mà chị không cầm được nước mắt.

Không phụ công lao hy sinh to lớn của mẹ, ý chí và nghị lực của Toàn được thầy cô, bạn bè, hàng xóm rất nể phục và yêu thương. Ngày khai giảng năm học mới, thầy cô và học sinh trường THPT Ngũ Hành Sơn (Đà Nẵng) cùng mọi người tham dự đều lặng đi vì xúc động khi em La Thành Toàn (lớp 10/10) được mẹ bế lên lễ đài nhận phần thưởng. Đôi chân của em chính là người mẹ, dù người mẹ này đang phải một nách nuôi sáu đứa con, một mẹ già và người chồng tàn phế.

Cõng con đi học

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Hưng Hòa (TP Vinh- Nghệ An), chị Nguyễn Thị Hợi mồ côi cả cha lẫn mẹ khi chưa tròn 1 tuổi. Tuổi thơ buồn đi qua cùng những gánh hàng của ông bà ngoại. Chị kết hôn với chàng trai cùng làng Lê Văn Tư và có 3 con. Niềm vui ngắn ngủi. Anh Tư vào cõi vĩnh hằng sau một cơn tắc nghẽn mạch máu não, không một lời trăng trối. Con trai giữa là Lê Văn Đông bị teo chân và liệt từ lúc 1 tuổi. Các bác sĩ kết luận cháu bị liệt chân phải và teo cơ. Nếu bán cả ngôi nhà chắc cũng không đủ tiền chữa bệnh cho con, họ đành chấp nhận số phận.

Đường từ nhà ra trường học xa 15 km. Lầy lội và bùn sình. Nhất là vào mùa mưa lũ. Chị vẫn hằng ngày cõng con đi học. Đưa con vào trường rồi chị lại ra ruộng mò cua, bắt ốc, chờ tiếng trống tan trường lại tới cõng con về. Những hôm trời mưa tầm tã, vừa cõng con chị vừa khóc vì tủi thân.

Chị bộc bạch: “Thương mình một thì thương con mười. Có lúc mò cua trên đồng, tôi đã ngẩng mặt lên trời hỏi cao xanh rằng sau này con tui sẽ ra sao? Tui rồi cũng có tuổi, có theo suốt nó cả cuộc đời được đâu. Nhưng ngẫm lại ở đời, đôi khi có những nhân quả rất đáng ngẫm ngợi. Cuộc đời đã không cho đứa con của tôi đôi chân lành lặn thì bù lại đã cho con một nghị lực, khát vọng sống mãnh liệt và học giỏi”.

Tình mẹ luôn bao la và diệu kỳ. Người Mẹ khởi đầu cho cuộc sống tình yêu và hạnh phúc, còn người Cha khởi đầu cho ý chí, niềm tin và sức mạnh.

Còn cha mẹ là hạnh phúc lớn lao, mồ côi cha mẹ là nỗi bất hạnh khôn tả. Cha mẹ không thể sống đời với chúng ta. Vu Lan là mùa báo hiếu để nhắc nhở những người con về lòng hiếu kính với đấng sinh thành.

TRẦM THIÊN THU

Theo PNVN

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống