Home » Quán ăn » Điểm đến dành cho Thế giới thứ 3

(Thuviengiadinh.vn) – Những người đồng tính nam, họ thường sống khá kín đáo nếu không phải người ở thế giới ấy ít ai có thế phát hiện ra đó là “gay” thật khó để có thể bắt gặp những người bạn cùng trong giới nếu như không đến các tụ điểm dành cho người đồng tính. Hiểu điều đó, Thuviengiadinh.vn đã sưu tầm một số địa điểm dành cho những người thuộc thế giới thứ 3 thường lui tới.

Quán nhậu Sáu Cường – TP. Hồ Chí Minh

Gọi là đi nhậu cho có chuyện, nhưng thật ra dân “gay” (người đồng tính luyến ái) ở TP HCM đến quán nhậu với những mục đích khác. Tại đây họ có thể tán chuyện cùng “đồng nghiệp”, nhìn trai, đặc biệt là… dụ trai.

Một địa chỉ rất quen thuộc đối với dân “gay” hiện nay đó là quán nhậu Sáu Cường trên đường Nguyễn Văn Lạc, quận Bình Thạnh. Sáu Cường là một quán nhậu bình dân nhưng khách của nó thuộc đủ các thành phần. Từ những giới xe ôm, sinh viên, cho đến giới dân chơi trong thành phố. Hơn nữa quán lại họat động từ khi thành phố lên đèn cho đến rạng sáng hôm sau nên cảnh tượng diễn ra hằng đêm tại khu vực này khá hỗn tạp.

Không khí khu vực quán bắt đầu nóng lên từ lúc 22h trở đi. Những tốp người, có khi toàn là đàn ông, có lúc là những cặp nam nữ với những bộ cánh thời trang rất “bốc”, trên những chiếc xe phân phối lớn tấp lại quán. Góp phần lớn vào sự hỗn tạp tại đây phải kể đến các “nàng” tại hai dãy bàn đầu và cuối quán. Hằng đêm, hầu như tại hai dãy bàn này, luôn là lãnh địa của các “kiều nữ” mà 100% là… đực rựa.

the gioi thu 3

Những thanh niên luôn là “tâm điểm” của các “nàng” tại quán Sáu Cường.

Người bên ngoài nhìn vào sẽ nhận biết, rõ ràng là họ đến đây không phải để nhậu. Trên hai chiếc bàn chỉ có vài món nhắm đơn giản, một chiếc bánh tráng được bẻ thành từng miếng nhỏ và một chai rượu bình dân. Ẻo lả trên những chiếc ghế xung quanh hai chiếc bàn, có khoảng 7-8 “nàng” với đủ các kiểu xiêm y. Có “nàng” chỉ đơn giản áo thun, quần jeans. “Bắt mắt” nhất là những “nàng” diện đầm dài và những nàng áo dài xanh, vàng. Trừ những lúc các “nàng” đang thảo luận một vấn đề có vẻ hấp dẫn, còn không thì lúc nào mặt cũng hướng ra phía ngoài đường hay hướng sang các bàn bên cạnh mà ở đó có đàn ông. Trong lúc “liếc mắt đưa tình” nếu có anh chàng nào đáp lại, dù chỉ là một nụ cười xã giao, các “nàng” lập tức đứng lên và… sang làm quen. Trong câu chuyện xã giao, thế nào những chàng thanh niên cũng nhận được lời đề nghị đi chơi đêm, đi ăn và… đi ngủ!

Thêm một điểm mà các “nàng” luôn hướng tới đó là những chiếc WC tại quán. Các “nàng” rất thích vào lúc WC có người, mà phải là đàn ông mới được. Trong WC, các “nàng” tận dụng hết khả năng quan sát người đứng bên cạnh. Kèm theo những ánh mắt chằm chằm là những lời tán thưởng, dụ dỗ “con mồi”: “Anh có thân hình đẹp ghê” hay “Anh đẹp trai quá à”; “Em tên N, anh tên gì vậy?”; “Anh có hay đến đây chơi không vậy?”; “Anh có ở gần đây không, nhà anh ở đâu vậy?”…

Đêm càng về khuya, cảnh tượng diễn ra tại quán càng náo nhiệt. Thêm từng tốp dân đi chơi khuya tấp vào. Giờ này những nhóm thanh niên cũng đã “phê” rượu. Họ quay ngược lại chọc ghẹo các “nàng”. Bên hai dãy thuộc lãnh địa của các “nàng”, tiếng gọi nhau í ới, kèm theo là những cái vẫy tay và những động tác ẻo lả.

Ngoài ra, một số quán đêm ở dọc bờ kênh Nhiêu Lộc, quận Bình Thạnh cũng là tụ điểm của các “nàng” với người yêu. Họ đến đó chủ yếu là thực hiện “tăng 1” – tán tỉnh nhau. Sau đó mỗi đôi sẽ tìm chỗ tâm sự kín đáo hơn.

Trước đây, dân “gay” không vào quán nhậu nhiều như bây giờ mà đến vũ trường Sầm Sơn (đường Lê Lợi, quận 1, TP HCM). Đó là một điểm ăn chơi, thác loạn bật nhất của giới dân “gay” của thành phố. Tại đây, ngoài những ưu đãi khác, ban quản lý vũ trường còn chủ trương miễn vé vào cửa đối với nam giới nên mức độ “tới bến” của dân đồng tính càng dữ đội. Hàng đêm, trong không gian mờ ảo, những tia sáng laser từ khu vực sàn nhảy quét nhanh soi qua từng cặp nam – nam đang quấn chặt lấy nhau.

Khi Sầm Sơn bị cơ quan chức năng đình chỉ họat động, khách của vũ trường này tỏa đi tứ phía, phần lớn là “đầu quân” về các quán nhậu.

Khám phá café đồng tính nam tại Hà Nội

Để trải nghiệm những quán café dành cho dân đồng tính, tôi được một người bạn giới thiệu cho Nguyễn Phi Hùng (nick facebook Han) SN 1994. Han là một cậu sinh viên năng động đang học năm thứ hai trường đại học Văn hóa Hà Nội, người đã từng dũng cảm công khai giới tính thật và tình yêu của mình.

Phải khó khăn lắm tôi mới hẹn được Han đi café vì lịch của em khá dày. Ngoài việc đi học, cậu còn tham gia công tác xã hội, với những dự án thời trang, lịch làm thêm và đi chơi với “anh” người yêu của em! Gặp Han, tôi thấy một cậu trai với nước da trắng, nụ cười tươi, dễ gần và nhẹ nhàng. Đặt vấn đề tôi muốn tìm hiểu, Han hào hứng đưa tôi tới quán café bên cạnh hồ Giảng Võ.

Quán café mà chúng tôi ngồi là nơi quen thuộc mà giới đồng tính tại Hà Nội hay lui tới trên phố Trần Huy Liệu. Nhìn vào đây một quán café đơn giản như bao quán khác. Điều đặc biệt ở đây chỉ duy nhất bà chủ quán là nữ. Thế nên khi tôi bước vào quán cùng Han, chủ quán và mọi người nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên.

Chọn một bàn ở góc quán, Han gọi cho mình một ly nước cam, tôi nhìn cách Han khuấy ly nước thật điệu. Hai chị em ngồi tâm sự về những câu chuyện về cuộc đời em, về chuyện cuộc sống, tình yêu của một người đồng tính và cùng nhau quan sát những người ngồi uống café ngay cạnh.

Khác với những bar, club dành cho dân đồng tính, khi đến đấy, những người đồng tính sẽ ăn mặc theo cách họ muốn, với người đồng tính nam thì ăn mặc chải chuốt điệu đà, đồng tính nữ thì ăn mặc theo phong cách tomboy. Đến quán café, mọi người ăn mặc khá lịch sự.

Đối diện chỗ tôi ngồi là hai người đàn ông. Họ mặc đồ công sở rất nam tính, tôi không nghĩ họ là một cặp nếu như Han không nói cho tôi biết. Lúc ấy tôi mới chú ý đến cách họ nói chuyện với nhau, những đôi bàn tay nắm chặt, tình tứ và những ánh mắt âu yếm dành cho nhau.

Khoảng giờ tan tầm, có rất nhiều người lui tới quán, nhưng lạ một điều, họ toàn là đàn ông. Cứ hai người một, ngồi riêng với nhau, tôi cảm tưởng như với họ, trước mặt chỉ có người kia của mình. Không tranh luận ồn ào, không nói về bóng đá hay những mối quan tâm khác của đàn ông, họ chỉ có người bạn tình của mình.

Ngạc nhiên về những vị khách ở quán, tôi hỏi chuyện bà G. chủ quán. Bà tâm sự: “Lúc mở quán, tôi chỉ nghĩ là mở một quán café bình thường nhưng không hiểu sao, dần dần chỉ toàn những cặp đồng tính nam lui tới.

Lúc đầu tôi cũng thấy khó xử, không biết phục vụ họ như thế nào, sau dần rồi cũng quen vì họ cũng không làm gì quá đáng cả, chỉ đến đây để gặp gỡ nhau”. Nhận xét về những vị khách đặc biệt của mình, bà G. cho biết: “Họ rất lịch sự, nhã nhặn, phục vụ họ khá thoải mái. Các đôi đối xử với nhau tình cảm, có những cặp ngày nào cũng đến, bất kể ngày thường hay thứ bảy, chủ nhật”.

Địa điểm tìm bạn tình tại Hà Nội

Han tâm sự với tôi về chuyện tình yêu của mình, cậu bảo, nơi mà cậu tìm thấy anh ấy cũng tại một quán café. Điều ấy khiến tôi thắc mắc, có phải quán café là nơi lý tưởng để tìm bạn tình của dân đồng tính. Han cho biết “đúng là có nơi như thế, đó là café H. phố Nhà Thờ”.

Để tiếp tục cho hành trình khám phá, chúng tôi cùng nhau đi đến phố Nhà Thờ. Phải thừa nhận café H. là một điểm đến rất lý tưởng cho những cặp đôi bởi không gian ở đây được bày trí lịch sự và yên tĩnh.

Không như quán café ở Trần Huy Liệu, ở đây có nhiều bàn chỉ có một người ngồi, họ chú tâm vào chiếc điện thoại của mình. Tìm một bàn ngồi giữa quán để quan sát, tôi thắc mắc, làm sao mà họ lại tìm ra nhau ở đây chứ.

Như đoán ra được thắc mắc trong đầu tôi, Han cười bảo: “Bọn em có giác quan đặc biệt để nhận ra nhau đấy chị. Ngoài ra bọn em còn dùng một phần mềm trên điện thoại tên là JACK’D, phần mềm này bật lên, ai là dân đồng tính thì biết ngay mà chị. Phần mềm này gay hay dùng, hỗ trợ trên Androi hay IOS”.

Han vừa nói vừa lấy điện thoại mở phần mềm cho tôi xem. Giống như cách dùng Bluetooth, bật lên là thấy những đối tượng kia, Han chọn một địa chỉ và gửi tin nhắn. Ngay lập tức có tin nhắn phản hồi từ một người đàn ông ngồi phía cuối quán. Tôi cảm thấy khá bất ngờ.

9h tối, Han hỏi: “Chị muốn đi café tiếp hay trà chanh. Café thì đi phố Vọng còn trà chanh thì ngay đây thôi”. Chưa biết trà chanh đồng tính như thế nào nên chúng tôi đã chọn quán trà chanh trên đường Lý Thái Tổ làm điểm đến tiếp theo. Trên đường đi, Han nói qua về đặc điểm của trà chanh đồng tính, đó là nơi hẹn hò của những cặp đồng tính trẻ.

Dù đã được Han nói trước nhưng tôi vẫn bất ngờ khi đến nơi. Có những nhóm nhỏ ngồi với nhau, nói chuyện rôm rả, nhưng không khó để tôi nhận ra những cặp đồng tính. Họ công khai thể hiện tình cảm cũng như giới tính của mình. Trên thực tế xã hội vẫn còn nhiều người kì thị với người đồng tính thì ở đây như một thế giới riêng của họ.

Không chỉ ngồi theo cặp như quán café, họ ngồi theo từng nhóm nhỏ, có cả người đồng tính và người bình thường. Nhưng những đôi đồng tính thì thoải mái ôm ấp và hôn nhau. Những người bạn đi cùng và ngồi xung quanh cũng không thấy có gì khác thường.

Ngồi ngay cạnh chúng tôi là một cặp đồng nữ, theo như câu chuyện của họ thì họ mới công khai với gia đình về giới tính và tình yêu của họ. Nhưng có vẻ chuyện đó không được gia đình chấp nhận. Họ khóc và hứa với nhau sẽ cố gắng vượt qua để được ở bên nhau. Nhìn họ thật đáng thương.

Sau nhiều giờ trải nghiệm, tôi cảm thấy rất bất ngờ và thú vị về những điều mới mẻ này. Với quan điểm người Hà Nội thường sống rất kín đáo, họ coi trọng thuần phong mỹ tục, có lẽ chắc không ai nghĩ được ở nơi đây lại có những nơi dành riêng cho dân đồng tính và thu hút được nhiều người lui tới đến thế.

Ngoài những nơi mà Han dẫn tôi đi, tôi từng được biết, ở phố Vọng có quán café dành riêng cho dân đồng tính hẹn hò. Ngoài ra còn quán trà chanh ở dưới tán cây lộc vừng chín gốc nổi tiếng bên Hồ Gươm cũng thu hút rất nhiều cặp đôi đồng tính lui tới.

Điểm đến dành cho gay tại Đà Nẵng

Cứ cuối tuần, những người thuộc thế giới thứ ba lại tụ tập ở quán cà phê Nhịp đập trò chuyện rôm rả, nghe hát, xem ca nhạc, kịch, nghe kiến thức về dự phòng HIV và thoải mái sống với giới tính thật của mình.

Ở thành phố Đà Nẵng, nói đến những người đồng giới nam (MSM), người dân vẫn còn e ngại, có người cho rằng đó là bệnh có thể lây lan. Nhưng trong thế giới ấy, có biết bao câu chuyện buồn và đẫm nước mắt. Quán Nhịp đập trở thành nơi họ tìm đến với nhau để đồng cảm và sẻ chia.

“Nhịp đập ra đời đơn giản lắm. Thấy anh em tụ tập đi chơi tốn nhiều tiền quá, mình nghĩ tại sao không mở một quán riêng cho mọi người”, Nguyễn Thế Trung, chủ quán cà phê chia sẻ.

Trung cho hay, hiện anh là nhân viên của Trung tâm tư vấn sức khỏe cộng đồng tại Đà Nẵng. Hàng ngày, anh làm việc tại trung tâm tư vấn, giải đáp thắc mắc, an ủi những người đang đau đớn, khổ sở vì phát hiện ra mình bị đồng tính, trang bị cho họ kiến thức về tình dục an toàn.

Với mục đích tạo một sân chơi cho những người đồng tính và lồng ghép vào đó tuyên truyền kiến thức phòng, chống HIV, Trung đã cho đặt một tủ tài liệu tuyên truyền về dự phòng HIV và phát bao cao su miễn phí tại quán cà phê.

Những kiến thức ấy cũng được Trung khéo léo thể hiện trong tiết mục văn nghệ ở quán cà phê. Vào hai ngày thứ bảy, chủ nhật, khi quán đã chật khách, mọi người sẽ dẹp bàn, xếp ghế ngồi ở hai bên, dành khoảng trống ở giữa làm sân khấu. Các tiết mục kịch, biểu diễn thời trang, ca nhạc… do chính đồng nghiệp của Trung ở Trung tâm tư vấn sức khỏe cộng đồng thể hiện nhận được sự ủng hộ nhiệt tình.

Sau các tiết mục văn nghệ, Trung tổ chức trò chơi, đố vui về HIV/AIDS, qua đó anh và những người bạn khéo léo hướng dẫn các bạn cách sử dụng bao cao su và dự phòng lây nhiễm HIV. “Tất cả kịch bản và ý tưởng thực hiện ở quán bọn mình đều thống nhất và được anh Huy (anh cả của câu lạc bộ Ánh sao đêm trước đây) duyệt qua”, Trung chia sẻ.

Với diện tích khoảng 25 m2, quán cà phê trở nên ấm cúng với ánh điện vàng và những chiếc bàn nhỏ nhắn xếp cạnh nhau. Những người đến với Nhịp đập đều tự nhiên cởi bỏ lớp vỏ bọc hàng ngày để sống thật, thể hiện thật con người của mình. Cũng từ đó mọi người hiểu hoàn cảnh của nhau, yêu thương và giúp đỡ nhau nhiều hơn.

Ngoài việc mở quán cà phê, Trung còn thành lập một câu lạc bộ dạy múa cho những người đồng tính chưa có việc làm. Sau khi đào tạo, Trung ký hợp đồng và tạo việc làm cho họ. Những ngày thường, quán cà phê là nơi Trung và các bạn luyện tập thể dục nhịp điệu.

“Mình từng rất đau khổ khi biết giới tính thật của mình. Ba mẹ đau lòng, từng bắt mình nghỉ việc, đưa đi chữa hết bệnh viện này đến thầy lang nọ. Thương ba mẹ, mình cố gắng làm việc, gửi tiền về nuôi hai em ăn học. Giờ đã có công việc ổn định nên mình bắt đầu sống cho bản thân và giúp đỡ những người cùng hoàn cảnh”, Trung nói.

Ở quán cà phê, Trung và các bạn đã giúp đỡ nhiều người tìm được thăng bằng sau cú sốc nhận ra mình không phải nam nhi. Anh kể, có một cậu bé mới học lớp 9 nhưng đã thể hiện “bóng lộ”. Nhà trường phản ánh đến gia đình, bố mẹ mắng chửi và đuổi cậu ra khỏi nhà, tất cả bạn bè cũng xa lánh. Cậu khổ sở tìm anh để tâm sự. Trung đã an ủi, động viên cậu bé và tự tìm đến nhà, gặp ba mẹ cậu giải thích rằng đó không phải là một loại bệnh và cậu bé không có lỗi.

“Lúc đầu họ phản ứng gay gắt rằng chuyện gia đình tôi để chúng tôi giải quyết. Nhưng sau một thời gian mình kiên trì, mọi người đã hiểu được vấn đề và hiện tại cậu bé ấy đã trở lại trường theo học bình thường”, Trung cho hay.

Nhịp đập giờ đã trở thành ngôi nhà chung của cộng đồng MSM tại Đà Nẵng. “Tuần nào không đến quán này để gặp mọi người mình nhớ lắm. Thế nên sau những buổi học căng thẳng, tối thứ bảy mình lại ra đây. Quán Nhịp đập giống như ngôi nhà thứ hai của mình vậy”, một sinh viên ĐH cho hay.

Ông Võ Thành Trung, Phó giám đốc Trung tâm Phòng chống AIDS Đà Nẵng, cho biết, những người làm nên quán cà phê Nhịp đập hầu hết là nhân viên tư vấn, tiếp cận cộng đồng của Trung tâm tư vấn sức khỏe cộng đồng.

“Quán cà phê ra đời là địa chỉ tin cậy cho những người đồng tính nam, giúp cho việc tuyên truyền dự phòng HIV được mở rộng trong cộng đồng MSM, dự phòng HIV hiệu quả bởi nguyên nhân chủ yếu làm lây nhiễm HIV trong tương lai được xác định là quan hệ tình dục đồng giới”, ông Trung nói.

Việt Tiệp (Tổng hợp)

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống