Home » Chuyện của bé » Viết cho bé yêu

Lại một ngày nữa xa con, mẹ đếm từng giọt thời gian trôi qua, khẽ khàng, chậm chạp. Mẹ cố ru mình vào giấc ngủ. Trong giấc ngủ chập chờn, mẹ như được nghe thấy tiếng cười, giọng nói trong veo của con, như thấy được ánh mắt ngây thơ của con đang nhìn mẹ đầy niềm tin yêu. Mẹ ôm con vào long, ấp áp tình yêu thương…. Rồi mẹ giật mình, thức giấc. Thì ra mẹ nằm mơ.
Còn nhớ tuần trước, khi mẹ thông báo kế hoạch đi công tác, con nũng nịu, dỗi hờn:
– Mẹ đi lâu thế, không về thăm con, con nhớ mẹ thì con biết làm thế nào?
Mẹ an ủi: – Mẹ sẽ cố gắng để về sớm với con nhé!
Con động viên mẹ, cũng là để tự trấn an mình: Ai học giỏi thì được về sớm, ai học dốt thì phải ở lại lâu mẹ nhỉ?
– Ừ, mẹ mỉm cười mà mắt rớm lệ.
Ngày đầu tiên đi công tác, đến nơi, nhận phòng xong mẹ gọi về nhà cho con:
– Con yêu, mẹ nhớ con quá!
Giọng con ấm áp: – Vậy để con gọi điện cho bố, con bảo bố rồi con bắt xe buýt đến chỗ của mẹ, hai mẹ con mình ở với nhau cho mẹ khỏi nhớ con nhé!
Mẹ nghẹn ngào không nói nên lời. Con vẫn thế, luôn biết cách tự trấn an mình để vượt qua những gì không mong muốn, vẫn biết cách để an ủi mẹ. Con luôn là nguồn động viên to lớn, quý giá nhất mà ông trời ban tặng cho bố mẹ. Cảm ơn ông trời! Cảm ơn bé yêu của mẹ thật nhiều!

——————————————————————————————————————————–

Tay phải, tay trái

Bé thuận tay trái, ông bà nội thì cố tập cho bé dùng tay phải nhưng con toàn cố tình quên. Một hôm, bé nghe lẻn được cuộc trò chuyện của mẹ và bà. Mẹ vẫn cho rằng việc con dùng tay trái là hoàn toàn tự nhiên, bởi vì bán cầu não trái của con phát triển hơn bán cầu não phải nên việc con thuận tay trái là hoàn toàn bình thường.
Đến giờ ăn cơm, thấy bé cầm thìa tay trái, bà nhắc nhở theo thói quen:
Bà dạy con cầm thìa tay nào nhỉ?
Bé trả lời:
Mẹ con bảo như thế là bình thường mà. Bà không nên ép con làm trái với tự nhiên.
Mẹ lườm: – Con bảo cái gì thế?
Bé biết mẹ không hài lòng, đánh trống lảng:
“Ăn cơm không nói chuyện riêng, là điều nhắc nhở thường xuyên mọi người”.
Mẹ và bà: ??????

——————————————————————————————————————————–
Hòa giải

Mẹ gọi điện về, sau khi nói chuyện với bà nội, mẹ hỏi con:
Bà bảo hôm qua con dỗi ông à? Tại sao thế con?
Con: – Bây giờ con vẫn còn dỗi.
Mẹ: – Tại sao?
Con: – Vì ông cứ vẽ linh tinh vào sách của con.
Mẹ: – Mẹ con mình sẽ nói chuyện đó sau nhé! Bây giờ mẹ đố con nhé, nếu con trả lời đúng, khi nào mẹ về, mẹ sẽ mua quà cho con, đồng ý không nào?
Con: – Vâng ạ.
Mẹ: – Khi ai đó giúp đỡ mình thì mình phải làm sao nhỉ?
Con: – Mình phải biết ơn ạ.
Mẹ: – Và sao nữa?
Con: – Dạ, phải nói cảm ơn ạ.
Mẹ: – Đúng rồi! Nhưng tại sao ông giúp đỡ con mà con lại dỗi ông nhỉ?
Con: – Tại ông cứ vẽ linh tinh vào sách của con mà mẹ.
Mẹ: – Vậy mẹ hỏi con nhé! Con dỗi ông thì ông vui hay buồn?
Con kêu lên khiến mẹ bật cười: – Trời ơi, làm sao mà vui được.
Mẹ tiếp tục hỏi: – Thế con buồn hay vui?
Con: – Con buồn mẹ ạ.
Mẹ: – Con thấy không? Con dỗi như thế, cả ông và con đều không vui, cả hai người cùng buồn. Vậy thì tại sao hai ông cháu không hoà bình để cả hai cùng được vui vẻ nhỉ? Mẹ đã dạy con thế nào nhỉ? Người một nhà thì phải làm sao?
Con: – Phải biết yêu thương và đoàn kết ạ.
Mẹ: – Con ngoan! Vậy con đừng dỗi ông nữa nhé! Như vậy là không đoàn kết rồi.
Con: – Vâng mẹ ạ. Để con bảo ông: hai ông cháu phải yêu thương và đoàn kết mẹ nhé!
Mẹ mỉm cười:: – Mẹ cảm ơn con, con yêu của mẹ!
Con: Không có gì!

——————————————————————————————————————————-

Bé tiếp khách

Dì và chú, bạn của dì đến nhà chơi, bé lon ton chạy ra rót nước, trao tận tay khách và nhiệt tình mời mọc: “Dì uống nước đi, chú uống nước đi”.
Dì và chú vốn yêu quý và rất chiều cháu nên nhiệt tình hưởng ứng, uống hết ngay cốc nước. Chỉ chờ có thế, bé vội đi rót cốc thứ 2, rồi lại chào mời., cứ thế, cứ thế… cho đến khi chú và dì không còn chứa nổi mà bé vẫn còn miễn cưỡng, không muốn dừng.
Bé được chú và dì khen là hiếu khách. Khách cũng hài long vì được bé yêu mến, quan tâm… nhưng chỉ có mẹ mới hiểu được rằng, bé rất thích chơi trò rót nước từ bình ra cốc, và mời khách chỉ là cái cớ hợp lý nhất để bé tha hồ với trò chơi yêu thích của mình mà không bị người lớn cấm đoán, mắng mỏ.

Chùm chuyện của bé HopefulSpring đạt giải nhì trong cuộc thi tại Yêu trẻ

http://Thuviengiadinh.com

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống