Home » Chuyện của bé » Khoảnh khắc diệu kỳ

“Mẹ, mẹ… ” – Alex, cô con gái hai tuổi đáng yêu cất tiếng bi bô gọi từ trong giường. Mẹ khấp khởi bước lên cầu thang. Vậy là từ bây giờ mẹ đã có cả ngày ở bên, chăm sóc và chơi với con.

Khó khăn lắm mẹ mới đưa ra được quyết định từ bỏ nghề y tá để chính thức nghỉ ở nhà chăm sóc con. “Cục cưng của mẹ, cười lên nào!” – mẹ âu yếm bế Alex và ghì chặt con vào lòng với tình cảm yêu thương ngập tràn, trong đầu hiện lên tất cả những kế hoạch cho “mẹ và bé” mà mẹ đã thu thập được từ các tạp chí dành cho cha mẹ.

Alex và mẹ sẽ làm các mặt nạ thú bằng giấy vào buổi sáng và chơi búp bê vào buổi chiều.  Bữa trưa, mẹ dùng dao cắt bánh quy tạo thành các hình nhỏ xinh xắn. Chờ con yêu thức dậy sau giấc ngủ trưa, hai mẹ con sẽ tự tay gói các hộp quà. Cuối cùng thì mẹ đã được sống trong niềm hạnh phúc vô bờ của người được toàn tâm toàn ý lo cho con.

Khẽ ngân nga những câu hát dành cho trẻ nhỏ, mẹ đổ bột làm bánh vào các khuôn hình trái tim, chuẩn bị bữa sáng chan chứa tình yêu thương cho con. Âu yếm bế con lên, mẹ hít một hơi thật sâu, mãn nguyện ngắm nhìn chiếc váy mới và chiếc nơ tóc đáng yêu của con. Chỉ quay lưng lại có một giây, mẹ hốt hoảng khi quay lại thấy người con ướt đẫm nước ngọt.

Trong đầu mẹ mường tượng ra cảnh mẹ đưa con gái yêu đến cửa hàng tạp hóa trong bộ đồ mới xinh xắn, dễ thương. Nhưng đấy mới là dự định, mẹ phải làm xong một số việc đã. Thay xong quần áo cho con, dọn dẹp bữa sáng, giặt là quần áo và trả lời hai cuộc điện thoại, mẹ đã bị muộn giờ dự kiến.

Trên đường đi ra cửa, mẹ thấy một mảnh giấy của bố nhắn mẹ gửi gấp cho kế toán các giấy tờ quan trọng mà bố để quên trên bàn làm việc. Tiếp đó bố còn dặn mẹ rằng bố cần lấy chiếc áo sơ mi từ tiệm giặt là để ngày mai đi công tác, và vì mẹ không đi làm nữa, mẹ ở nhà cả ngày nên có thể làm món thịt om ưa thích của bố cho bữa tối được không…

Mẹ thở dài: “Alex à, hai mẹ con mình ra ngoài chút nhé”.

Hàng người xếp hàng dài ra tận ngoài cửa bưu điện mà chỉ có một cô nhân viên làm việc. Bị cuốn hút bởi đồ đóng gói bưu phẩm, Alex rời khỏi mẹ và tò mò nghịch ngợm. Mẹ không để ý, cho đến khi… rầm! Con ngã. Mẹ ngại ngùng đỡ con dậy, phủi sạch bẩn cho con và cảm ơn người đàn ông tốt bụng đã giữ chỗ cho mình trong hàng.

Từ bưu điện, hai mẹ con cuối cùng quay về hiệu giặt là, nhưng Alex đã lăn ra ngủ trong xe. Mẹ muốn chạy vào hiệu và để con ngủ trong đó nhưng lại e con bị người xấu bắt, nên quyết định lái xe về nhà cho con được yên giấc.

Ngay khi mẹ tắt máy ô tô, Alex mắt mở to và khóc thét lên. Bế con vào nhà, mẹ cũng bật khóc nức nở. Điều gì đã xảy ra với một ngày lý tưởng của hai mẹ con?

Khi nào thì các bà mẹ ở nhà trông con mới quen được với tất cả các hoạt động đặc biệt giữa con cái và cha mẹ? Với mẹ, mẹ không còn bất kì ý nghĩ nào về các kế hoạch khác của mình như tập thể dục đều đặn hoặc bắt đầu một công việc kinh doanh tại nhà.

Ôm con gái yêu quý vào lòng, hai mẹ con cùng nhún nhảy. “Gấu con yêu quý của mẹ”, mẹ thì thầm. Đôi mắt con yêu nhắm lại nhẹ nhàng, mẹ ẵm con cho đến khi con ngủ. Mẹ nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc xoăn mềm mại, hít hà mùi hương pha lẫn mồ hôi và nước ngọt tỏa ra từ thân thể non nớt còn hơi sữa của con.

Hít một hơi thật sâu, mẹ thư giãn lần đầu tiên trong ngày. Mẹ ở bên con quên hết những công việc cần làm, trong lòng cảm thấy thật dễ chịu và thoái mái.

Thời gian trôi qua, mẹ đã nhận ra rằng đó là những khoảnh khắc tuyệt vời nhất trong cuộc đời của mẹ. Mẹ chẳng cần phải nỗ lực tạo ra mà chúng đến tự nhiên. Chúng thậm chí còn ngọt ngào và thú vị hơn cả những điều bất ngờ, con yêu ạ.

Theo Dantri

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống